Sỹ Liêm – Bà ba chiếc áo mẹ xuôi ngược về

(Phapluatmoitrong.vn)Hà Sỹ Liêm sinh năm 1963 trong một gia đình có truyền thống văn chương. Cha anh là nhà thơ Sĩ Trung, đồng thời anh cũng là cháu của Ngọc Linh, Thiên Hà – những nhà văn có tên tuổi ở miền Nam từ năm 1954-1975.

Có lẽ do ảnh hưởng của “dòng máu văn chương” nên từ thời còn rất trẻ, Sỹ Liêm đã đam mê viết lách. Đến nay, anh đã xuất bản 4 tập truyện ngắn, 2 tập thơ và nhiều tác phẩm in chung khác. Hiện anh đang sống và làm việc tại quận Tân Bình, TPHCM. Pháp luật Môi trường điện tử trân trọng giới thiệu thơ của anh đến với bạn đọc.

(Phùng Phương Hoài chọn và giới thiệu)

DUYÊN PHẬN

Bạn bè thưở trước…Ừ đông lắm
Đếm lại giờ đây chỉ mấy người
Quàng vai chưa mấy….Còn thăm thẳm
Đã hết đường vui…hẹp ngõ cười

Trái ấu ngày xưa tròn đến đỗi
Bồ hòn méo xẹo thách trăm năm
Yêu thương che khuất tình lầm lỗi
Tâm rất từ bi…Quỷ ngấm ngầm

Hạnh phúc tưởng chừng như bất tận
Ai ngờ ngắn ngủi…khuất chia ly
Mỗi người mỗi một sân si hận
Chữ nghĩa kéo nhau xuống nhị tì

Vần điệu chung tay đào huyệt mộ
Chôn từng kỷ niệm xuống hư không
Đất trời vần vũ…mây sầu khổ
Ném xuống trận mưa đến bạc lòng

Ừ thì tất cả là duyên phận
Vui ở…buồn đi…gặp bởi duyên
Chúng ta lạc bước vào ma trận
Nên trở ra quên sách Thánh hiền

BÀ BA CHIẾC ÁO MẸ XUÔI NGƯỢC VỀ !

Sáng nay dọn dẹp lại nhà
Mở hòm rương cũ mẹ già…Bật đau !
Bà ba chiếc áo năm nào
Vẫn hương nếp cũ vẹn màu xanh lơ
Đưa tay vuốt nhẹ thẫn thờ
Ngón run run rẫy lệ mờ hoen mi
Nhớ xưa đại học tuyển thi
Mẹ bên cạnh sáng dẫn đi…áo này !
Cầm tay, mẹ nói rằng đây :
Màu xanh hy vọng sẽ lây đến trường
Vuốt đầu trút hết tình thương
Lên trên mái tóc thời sương gió nhiều
Hồn tôi nghe tiếng sáo diều
Từ trong lòng mẹ thả đều bước chân

Năm ấy tôi đỗ toàn phần
Bước vào đại học…mẹ mừng khóc vui
Chẳng ngồi….đi tới…đi lui
Vào ra tủm tỉm mắt tươi xinh cười
Cha tôi đã mất từ thời
Khói nhang bay tỏa gởi lời hương thơm
Quán chè mẹ gánh kiếm cơm
Nhắc tôi nuôi dưỡng chiều hôm sinh thành !

Chim non chuyển nhánh chuyền cành
Nhờ công đức mẹ học hành cũng xong
Sau mấy năm tôi lấy chồng
Đưa mẹ rời chốn ruộng đồng dưỡng nuôi..

Sáng nay dọn dẹp bùi ngùi
Bà ba chiếc áo mẹ xuôi ngược về
Xuống nhà thấy mẹ ngủ mê
Đặt lưng nhẹ xuống nằm kề cận ôm !

MẸ TÔI

Mẹ tôi không phải mẹ già

Mẹ tôi bé dại trong nhà của tôi

Mỗi sáng mẹ đòi ăn xôi

Không mua mẹ khóc ỉ ôi cả ngày

 

Nhìn tôi cứ hỏi: mày ai ?

Sao mày có cái chân mày giống tao

Tôi nghe, bật khóc nghẹn ngào

Thì ra mẹ đã tuổi cao lẫn, mòn

 

Công người lội suối trèo non

Nuôi tôi con gái, tuổi son chẳng cần

Đôi vai gánh hết tảo tần

Quằn theo nhan sắc hương lần lữa phai

 

Bây giờ mẹ đã tám hai

Nhìn chim cứ bảo: tao bay ! Rồi cười

Chỉ tay về phía mặt trời

Kêu tôi lên đó..dạo chơi…dỗi hờn

Tôi bực mình…cũng nổi cơn

Quát mẹ một tiếng…buồn hơn mấy tuần

 

Tôi còn nhớ có một lần

Mẹ kêu tôi lại nói gần bên tai :

Ê mày ! tao nhớ hôm nay

Là ngày sinh nhật của hai đứa mình !

Ánh mắt mẹ sáng lung linh

Như hai ngọn nến mang hình trái tim

Hai người mẹ bước vào đêm

Một ngơ ngẫn nhớ, một kềm nỗi đau

Mẹ tôi quên hết ngày nào

Riêng tôi nhớ hết công lao mẫu từ

 

Mẹ tôi già cả nên hư

Trở thành con trẻ làm nư…Tôi chiều

Dù mẹ khó tánh bao nhiêu

Tôi đây cũng chịu làm liều thuốc tiên

Chỉ mong mẹ sống bình yên

Với tôi đã đủ, muộn phiền cũng bay !

 

(Theo Môi trường & Đô thị điện tử)

Ảnh Sỹ Liêm (Nguồn Internet)