Ra mắt tập thơ Đời người là những toa xe của nhà thơ Mạc Uyên Linh

0
2643

(Phapluatmoitruong.vn) – Ngày 21/1/2018, tại cà phê Today số 101/18, đường Gò Dầu, quận Tân Phú sẽ diễn ra buổi Lễ ra mắt tập thơ Đời người là những toa xe của nhà thơ Mạc Uyên Linh.

Tập thơ Đời người là những toa xe có 75 bài thơ do nhà xuất bản Văn hóa – Văn nghệ ấn hành. Tập thơ viết về tình yêu đôi lứa, được tác giả thể hiện bằng những cảm xúc khá lãng mạn, cấu trúc thơ và nghệ thuật ngôn ngữ được xây dựng qua những hình ảnh tình yêu đôi lứa rất giàu hình tượng thi ca. Đây cũng là tập thơ tình thứ hai sau tập Thơ tình Mạc Uyên Linh xuất bản năm 2016.

Nhà thơ Mạc Uyên Linh sinh năm 1944, tại Xã Phú An, Huyện Bến Cát, Tỉnh Bình Dương. Ông làm thơ từ thập niên 60 và đăng trên nhiều báo ở miền Nam từ trước năm 1975. Ngoài ra, ông còn viết Tùy bút, Truyện ngắn với bút hiệu Huỳnh Thượng Nhan. Năm 1963, ông thành lập Thi Văn Đoàn Vùng Hoa Dại.

Phùng Hiệu 

Nhà thơ Mạc Uyên Linh

Dưới đây là một số bài thơ tình của nhà thơ Mạc Uyên Linh:

CUỐI ĐƯỜNG

sương vẫn rơi tháng ngày trên tóc trắng
những điêu tàn đè nặng xuống hai vai
ôm tha thiết mộng đêm dài trống vắng
một niềm đau trên mái tóc em cài

ngày thơ mộng cũng tàn theo nhan sắc
bờ môi hồng rụng xuống ánh tà dương
tình bỏ đi vẫn còn vang tiếng hát
ta theo em chạm mặt cuối con đường

mây với khói cũng cùng chung số phận
em có còn hình dáng bóng yêu xưa
ta còn đây trên chuyến tàu lận đận
nhìn tháng ngày phủ lấp những cơn mưa

mây vẫn trôi mang đi lời hẹn ước
hứng cuộc đời một giọt nước vừa tan
nghìn thương đau và vực sâu phía trước
chờ đợi ta về ngủ với trăng ngàn.

ĐÊM ĐỪNG CỞI ÁO NGHE EM

nắng đã tắt tháng ngày yêu dấu cũ
mùa Thu đi rồi trở lại mùa Đông
em có ấm những đêm dài mất ngủ
biết bây giờ còn nhớ đến ta không

trong khóe mắt những lần yêu đương ấy
một hạt sương còn đọng lại thời gian
em vẫn đứng bên bờ đời khắc khoải
hạt lệ nào vẫn còn đó chưa tan

gió đã thổi từng đêm Đông lạnh lẽo
mái hiên xưa chờ đợi bước ai về
tóc cũng đã từng sợi buồn khô héo
bạc trắng rồi từ lúc đó em đi

đêm rét mướt xin em đừng cởi áo
gió sẽ vào lạnh lắm chuyện bướm hoa
rồi tưởng tượng như lằn tên mũi giáo
chém vào hồn đâm nát trái tim ta

biển từ thuở muôn đời còn dậy sóng
giun dế còn có lúc cũng ghen tuông
em cởi áo cuộc đời là biển động
chuyến tàu kia sẽ xé nát đêm trường.

NUỐI TIẾC
đừng nuối tiếc mùa Thu đi em nhé

lá Thu tàn rồi trở lại mùa Đông
và sẽ lạnh run lên từng sợi tóc
đêm trở mình rồi em có buồn không

đừng tiếc nữa mùa Thu đi em nhé
nơi em ngồi không thổi gió heo may
tà áo cũng không còn vui trong nắng
tóc không còn chạm chiếc lá Thu bay

thôi đừng nhớ nắng vàng Thu em nhé
lá vàng rơi đã lấp dấu chân rồi
hãy vuốt lại nếp áo nhăn dạo ấy
và đừng buồn khi lạnh lắm bờ môi

đừng nuối tiếc khoảng trời xanh dạo ấy
nắng đâu còn le lói được đêm thâu
hãy khép cửa nằm nghe đời trôi chảy
như sóng cuồng vỗ mãi những niềm đau

anh còn đây mùa Thu buồn suối tóc
hương thơm còn đọng mãi với thời gian
và bờ môi – làn da kia như ngọc
giờ vẫn còn trong khóe mắt chưa tan.

(Theo Môi trường & Đô thị điện tử)

ẢnhBìa Tập thơ Đời người là những toa xe

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here