Mùa xuân trong thơ Toàn Tâm Hòa

(Phapluatmoitruong.vn) –  “Tôi đã thấy những nụ cười rạng rỡ/ Người tặng tôi trên những nẻo đường qua/ Mẹ tôi gánh đầy mùa Xuân ra chợ/ Đổi mang về hương vị tết gần xa…”. Đấy là những câu thơ đầy sắc xuân mang hương vị của ngày tết thể hiện rõ nét trong thơ Toàn Tâm Hòa. Hình ảnh người Mẹ nơi miền quê xa xôi luôn ngóng đợi con về trong những ngày xuân hối hả, như thúc giục điều gì trong nỗi nhớ mong chờ những người con đi xa bằng thứ tình cảm thiêng liêng của người mẹ. Tất cả được thổ lộ qua những vần thơ nồng nàn, cảm xúc của nhà thơ Toàn Tâm Hòa. Pháp luật Môi trường điện tử trân trọng giới thiệu thơ của anh.

(Phùng Hiệu tuyển chọn và giới thiệu)

XUÂN VUI

Anh đã thấy bao sắc màu rực rỡ

Ngàn âm thanh có hơi thở mùa Xuân

Và em biết một điều anh rất nhớ

Ngày ta quen… trời đất tỏa sắc bừng!

 

Con sẻ nâu sáng nay mừng vui hót

Bên hiên nhà còn lắng giọt sương đêm

Anh đã biết thế nào là dịu ngọt

Từ tình yêu qua những nụ hôn mềm

 

Anh đã thấy trời điểm thêm chút nắng

Cho má em ngời sáng nét hồng tươi

Anh trân quý những gì đời ban tặng

Mùa Xuân vui như nét ngọc em cười!

 

Mình ngồi giữa đất trời thanh thoát quá

Én chao nghiêng vui rộn rã gọi bầy

Bao cảm xúc trong tim anh… khó tả!

Cứ rung thành những hồn điệu ngất ngây.

MÙA XUÂN 

Mùa Xuân về trước hiên nhà
Khoác màu áo mới điệu đà thanh tân
Ngoài kia hoa nở đầy sân
Gió xuân hây hẩy trong ngần trinh nguyên

Kể từ mình kết nợ duyên
Mùa Xuân là cả một miền lung linh
Mái nhà chăm chút thêm xinh
Có đầy hơi ấm và tình yêu thương

Nhớ từng buổi sớm tinh sương
Chở em trên khắp phố phường… tìm Xuân
Em mang về những vui mừng
Cho ngôi nhà nhỏ tưng bừng rộn vang

Bàn thờ sắp đặt nghiêm trang
Đầy hương vị Tết ghé ngang nhà mình
Du dương khúc nhạc Xuân tình
Từ trong ánh mắt chợt nhìn long lanh

Xuân qua, xuân lại thật nhanh
Vẫn còn rạo rực mộng lành như xưa
Xuyến xao chờ phút giao thừa
Bàn tay nắm chặt đong đưa mắt cười.

XUÂN QUÊ

Tôi trở về… tựa hương đồng, gió nội

Bao tháng năm cứ rong rủi thị thành

Làng quê mình hương xuân đầy trải lối

Ngắm cánh đồng bát ngát một màu xanh

Tôi vân vê mấy nhành non lộc biếc

Lúa reo vui trong gió khúc xuân ngời

Không khí Tết rộn ràng vui khôn xiết

Cội Mai già lúng liếng sắc vàng tươi

Tôi đã thấy những nụ cười rạng rỡ

Người tặng tôi trên những nẻo đường qua

Mẹ tôi gánh đầy mùa Xuân ra chợ

Đổi mang về hương vị tết gần xa

Tôi lắng nghe nhịp giao hoà trời đất

Ôi Xuân quê sao dịu ngọt vô cùng!

Tôi cảm nhận những nghĩa tình chân chất

Thật ấm nồng đầy những nét bao dung!.

TẢN MẠN XUÂN!

Ngồi đếm bao mùa cũ
mình đã từng đi qua
những thăng trầm thiếu đủ
làm bước chân bỗng già

Mùa Xuân rồi cũng xa
đâu có gì bất biến
thì quy luật thôi mà
theo nhịp đời luân chuyển

Giữa cuộc đời hiển hiện
trắng đen cùng song song
cứ tùy cơ ứng biến
bằng lương tâm… thật lòng!

Ta đứng giữa trời không
thả trôi đi phiền muộn
hít gió nội hương đồng
dạt dào như sóng cuộn

Cảm xúc đầy cộng hưởng
câu thơ tình rơi rơi
Xuân đã về khắp hướng
hát khúc tình chơi vơi!

Lung linh cả đất trời
một màu xuân tinh khiết
tình yêu nồng em ơi
thắp đầy em có biết!?

(Theo Môi trường & Đô thị điện tử)

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here