Ra mắt tập thơ Guốc mộc em đi của tác giả Phương Viên

0
587

(Phapluatmoitruong.vn) – Vào lúc 18h ngày 2-12 – 2017 tại nhà văn hóa Lao Động quận Tân Bình TPHCM (số 2 F đường Nguyễn Hiến Lê, phường 13, quận Tân Bình) sẽ diễn ra buổi lễ ra mắt tập thơ “Guốc mộc em đi” của tác giả Phương Viên . Tập thơ do NXB Văn học cấp phép năm 2017.

Chủ đề tập thơ nói về tình yêu, quê hương, đất nước ở các vùng quê nơi Phương Viên sinh ra, lớn lên và đã đi qua . Những vùng cao như Hà Giang, Tuyên Quang , vùng đồng bằng Bắc bộ như Hà Nội, Hải Dương … Bên cạnh việc ngợi ca vẻ đẹp của người phụ nữ, người lao động nông thôn, còn là tình yêu con người, quê hương đất nước, cha mẹ, lứa đôi …

Nhà thơ Phương Viên tên thật là Phạm Thị Thu Hường Sinh năm 1972, hiện tại đang sống và làm việc tại TP.HCM . Chị tham gia hoạt động trong các Câu lạc bộ thơ ca và hát Quan họ. Bắt đầu viết từ năm 2013, đến nay, chị đã in chung một số tác phẩm : Đôi bờ ảo thực 2 và 4 – Mây Tần – Tình Khúc Mùa Đông – Rạng Đông – Mùa Thu Của Tôi.

Guốc mộc em đi là tập thơ in riêng thứ hai sau Lối Cỏ Vàng.

Dưới đây là một số bài thơ được trích trong tác phẩm Guốc mộc em đi:

Hà Giang quê tôi

Hà Giang nơi ấy tôi sinh 

Núi cao tạc vội bóng hình vào mây
Mỏ Neo rợp ngắt màu cây
Lô Giang đỏ lựng dòng say uốn mình

Lô xô đá điệu nếp xinh
Vang reo nhạc ngựa, hữu tình dáng ai
Nhấp nhô nhịp váy chân hài
Má hồng đi chợ phiên dài níu anh

Rượu ngô nồng ngát non xanh
Tỏa hương thơm gió trong lành sắc hoa
Ngọt ngào nghe khúc dân ca
Chát đậm vị núi chất trà biên cương

Làn mây rủ trắng cùng sương
Giọt nắng rơi đỉnh cao lương ngả màu
Dòng Gâm vẽ bức tranh sâu
Rừng xanh trùng điệp như khâu đất trời

Tiếng khèn theo điệu chân rơi
Ô xòe che bóng hai người nép chung
Xóa đi bao nỗi cực cùng
Đá xanh khắc lại nhớ nhung địa đầu

Tha hương quanh quẩn nơi đâu
Bao nhiêu ký ức đêm nhào ngẩn ngơ
Một đời lặn lội trong thơ
Vượt sông trèo núi chở mơ về nhà

Hà Giang ơi, đất quê xa
Bình yên nơi đó thiết tha vọng mình
Yên Biên cầu nối tấm tình
Bất chợt nước mắt ngắm hình ngày xưa

Tháng ba về

 Tháng ba về

Hoa gạo bừng tươi thắp lửa

Cả bầu trời nâng ngày lên cao

Rọi khắp nơi tìm người mong ngóng đợi chờ

Để lời ru êm thu mình trong nôi cũ .

 

Tháng ba về

Đỏ góc chiều, mặt trời trốn nhanh về núi

Sương lạnh mênh mang

Cánh diều lang thang rơi chầm chậm

Mắt mẹ thâm quầng

trĩu nặng gánh lo ngày mai

thóc trong kho còn hết?

 

Tháng ba về !

Những phố phường nhấp nhô họa tiết

Tà áo phô đường cong huyền hoặc

Có phải em – Vẫn tươi hoa gương mặt

Vỡ òa trên tay – niềm mê say…

Những gần, những xa , những thiết tha còn đó

Bước chân có lạc chốn mơ?

 

Tháng ba về !

Gặt mùa yêu phơi phới tươi non

Tô lại nét môi son

Vẽ tròn phách nhịp thần tiên

Từng phiến ngày theo chân bước rung ngân

Tháng ba về màu mỡ như mùa xuân chín

 

Đếm nốt trầm thanh … Vòng quanh … quay nhanh 

Giếng làng

Giếng làng chứng kiến  hàn vi

Đục trong một thủa tình si thiếu thời

Nắng mưa Mẹ vẫn múc trời

Tiếng sâu ì oạp rã rời mỏi tay

 

Con về đây buổi heo may

Nắng trốn ruộng cỏ Mẹ tay lạnh già

Nụ cười đượm vị xót xa

Thương người gánh nước vội ra giếng làng

 

Giữa mênh mang mặt trời vàng

Nặng nhịp chân bước, xốn xang đi về

Tha hương vẫn nhớ giếng quê

Vốc gàu nước lạnh lòng tê tái lòng …

Bảo Hà

(Theo Môi trường & Đô thị điện tử)

Ảnh: Bìa tập sách Guốc mộc em đi và nhà thơ Phương Viên

 

 

 

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here