Đào An Duyên – Dấu chân nào thành thật

(phapluatmoitruong.vn)Nhà thơ Đào An Duyên sinh tại Thái Bình, hiện nay là giáo viên đang sống và làm việc tại tỉnh Gia Lai, Hội viên Hội VHNT Gia Lai. Pháp luật môi trường điện tử trân trọng giới thiệu thơ của chị đến với bạn đọc.

                                                               (Phùng Phương Hồng chọn và giới thiệu)

NHỮNG DẤU CHÂN

Loanh quanh mãi những con đường
Thành phố nhỏ giẫm nát những dấu chân chính mình
Hoang mang kiếm tìm
Dấu chân nào dối lừa
Dấu chân nào thành thật
Bất lực

Ngày lặp lại hai mươi tư giờ
Ngõ ngách phố xá loằng ngoằng
Người ta đạp lên nhau để được người khác nhìn thấy
Những người khác cũng đã từng đạp lên người khác
Những dấu chân dẫm nát đời nhau
Thương dấu chân đã từng tri kỉ

Chỉ có bước trên sóng mới xóa sạch dấu chân
Sóng khác người
Không xô mình ngã
Sóng luyện chân mình cứng
Sóng gội lòng mình trong

Ước sớm mai thức dậy
Gặp một dấu chân mình
Thanh tân…

DƯỚI THỀM CŨ RÊU PHONG

Con lại về bên bậc thềm xưa
Náu bóng râm dưới vành nón mẹ
Thời gian chỉ khiến con thấy mình nhỏ bé
Mỗi lần về một lần thấy mong manh

 

Mẹ ngóng con. Ngóng thứ quả ngọt lành
Cứ dần chín là dần rời xa mẹ
Những bước chân vừa đi vừa ngã
Để con nhận ra mỗi trở về là một bao dung

 

Đêm nằm gối lên hương gió đồng
Nghe nhịp thở của mình cũng khác
Chỉ những nếp thời gian hằn in khó nhọc
Khiến con chẳng an lòng

 

Mẹ suốt đời quẩn quanh bên bếp lửa dòng sông
Nhóm cho con ấm mùa đông xa xứ
Bao nhiêu năm áo cơm phường phố
May có mẹ và bậc thềm xưa gìn giữ gốc quê cho con

 

Bậc thềm xưa phủ dấu rêu phong
Rêu phong cả nắng mùa đông cả mưa mùa hạ
Mỗi lần trở về con lại thêm một lần mắc nợ
Thèm như hạt mưa
Thanh thản rơi xuống thềm
Bên mẹ những mùa xuân…

CHẬT CHỘI ĐÊM

Đêm mất ngủ
Tiếng gà gáy lọt thỏm trong lòng phố
Lạc lõng cô đơn
Thạch sùng tặc lưỡi
Có lẽ tiếc một vết buồn xưa
Xe cấp cứu hụ vang đêm
Có tiếng thon thót giật mình
Thấy phận người mong manh tựa lá…

 

Đêm mất ngủ
Ước mơ vuông chằn chặn giếng trời
Lòng người thì sâu mà hẹp
Ý nghĩ ngắn
Nói gì chuyện che chở bao dung…

 

Đêm mất ngủ
Cố ủ ấm tay mình để không chìa ra lạnh lẽo khi nắm tay người khác
Tập cười cái cười không mặt nạ
Nhưng làm sao tránh được nhát dao sau lưng…

Đêm mất ngủ
Mắt trũng sâu lòng phố
Thèm tiếng dế ri ri rích rích trên cỏ mềm
Ước tiếng gà gáy có bạn
Gọi bình minh đánh thức ruộng đồng…

(Theo Môi trường & Đô thị điện tử)

 

 

 

 

 

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here