Bạo hành học đường: Phải nhìn từ phần “gốc”!

0
185

(Phapluatmoitruong.vn) – Hàng loạt vụ bạo hành học đường trong thời gian qua như những giọt nước tràn ly, đã làm cho bức tranh giáo dục vốn chưa thật sáng sủa bấy lâu nay thêm phần xám xịt.

Nhiều người than phiền, xã hội mất lòng tin, lắm người vin vào quá khứ để cay cú với giáo dục hiện tại. Đó là những động thái phản ứng không sai, thậm chí là cần thiết.

Song cần phải bình tâm để suy xét cặn kẽ mấu chốt nguyên nhân của vấn đề. Chỉ đơn cử với những câu hỏi này: Dân số VN trước kia bao nhiêu? Có bao nhiêu trường học, bao nhiêu giáo viên và học sinh được tăng lên? Sự thay đổi về văn hóa, đời sống, kinh tế, xã hội VN diễn ra mạnh mẽ như thế nào? Rõ ràng ngành giáo dục đang đứng trước những thách thức, những áp lực của sự phức tạp rất lớn. Vì thế, giáo dục tất yếu sẽ chịu nhiều hệ lụy.

Nhiều phụ huynh bất lực trong việc giáo dục con cái, “khoán trắng” con em cho nhà trường. Nhiều cha mẹ thiếu nhiệt tình để hỗ trợ với giáo viên, thiếu thiện chí kết hợp với trường học trong việc giáo dục con em. Bởi nhiều lý do, sợi dây liên kết vô cùng hệ trọng giữa nhà trường và gia đình đã rạn nứt, đứt tung. Lòng tin vào nhau đã phần nào bị mất!

Xã hội đầy rẫy những cái xấu, cái phức tạp. Người lớn ít chịu làm gương. Những người hữu trách về phim ảnh, văn hóa, giải trí hùa theo tâm lý con trẻ, thiếu những định hướng cần thiết. Mạng xã hội tràn lan những cái xấu. Con trẻ “trưởng thành” một cách tự phát, què quặt!

Rõ ràng để hình thành nên tính cách của học sinh, không chỉ có vai trò của nhà trường, mà cần có sự chung tay của gia đình và xã hội. Trong đó có sự ” làm gương” của người lớn, của người đi trước. Chúng ta cứ than vãn rằng con em chúng ta hư hỏng, và khi chúng ta tìm nguyên nhân và giải pháp thì thường “hớt phần ngọn”, chưa giải quyết được gốc rễ sâu xa của vấn đề. Cha mẹ thường hay cãi vã, lục đục; anh chị thường xuyên “mày – tao” thì con cái, em út cũng bắt chước điều xấu.

Xã hội đầy rẫy những cái ác, và một khi cán cân của pháp luật chưa đủ sức mạnh kịp thời phủ rộng khắp thì nhiều khi những bài học đạo đức ở nhà trường cho học sinh trở nên lạc điệu, hoài nghi! Ngày trước khi giao lưu văn hóa còn khép kín, chưa có sự hội nhập văn hóa ồ ạt, mãnh liệt như ngày nay, “thần tượng” của tuổi trẻ thường là cha mẹ, anh chị, những người thành đạt, thầy cô, những người nổi tiếng gần gũi với họ. Thì ngày nay, tình hình đã khác hẳn. Thật khó mà thống kê cho rõ ràng “thần tượng” của tuổi trẻ ngày nay là những gì, những ai. Không có “thần tượng” tốt để phấn đấu, trẻ sẽ thiếu cố gắng và dễ lạc lối lầm đường!

Trường học đang bị sự “xâm lấn” quá lớn của cái xấu từ xã hội. Đạo học “nhất tự vi sư” và “dân chủ học đường” đang… chỏi nhau. Hầu hết người dạy, người học và phụ huynh đều không hề biết có Luật giáo dục. Công việc nặng nề, bủa vây nhiều thiếu thốn, khó khăn, rủi ro. Người dạy học thiếu vững tâm khi cầm phấn, mất niềm tin và tình yêu vào công việc. Việc đào tạo người thầy thiếu chuẩn!

Quả thật, ba yếu tố của “chiếc kiềng ba chân” đã không còn lành vững. Tất yếu sẽ dẫn đến những hệ lụy lung lay! Vì vậy, giáo dục cần sự chung tay của toàn xã hội, cần phải có những giải pháp tận “gốc”. Nếu chỉ chú ý cắt phần “ngọn” thì “chồi độc” của bạo hành học đường sẽ còn cứ mãi trồi lên!

Trần Ngọc Tuấn

(Theo Môi trường & Đô thị điện tử)

Ảnh: Giáo dục cần có sự chung tay của toàn xã hội, cần phải có những giải pháp tận “gốc” thì mới chấm dứt được nạn bạo lực học đường (Infornet).

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here