Trịnh Hương – Kệ cho cảm xúc đi hoang

0
17671

(Phapluatmoitruong.vn) – Tác giả Trịnh Hương mới gửi đến một số bài thơ, và chúng tôi chọn những bài lục bát của chị. Ở thể loại này, Trịnh Hương thể hiện rõ giọng điệu và sự riêng biệt cho mình với những từ ngữ nghe như rất lạ:“Này là giọt khát tinh khôi/ Vỡ êm êm ểm bờ môi nồng nàn… Này là hý…lộng thảm nhung/ Truy phong phòng phóng…nhịp rung vó câu… Trăm năm giờ đã về chưa/ Gánh yêu yêu yểu giá thừa thãi đau”. Đây là những bài thơ được nhạc sĩ Ngọc Minh Nguyên phổ nhạc và sẽ ra mắt trong đêm nhạc Những khoảnh khắc không lời vào đêm 07/10/2017, tại số 116 – 118 đường Nguyễn Thị Minh Khai, Q3. 

Trịnh Hương sinh ngày 13/10 tại Thái Bình, hiện đang sống và làm việc tại TP. HCM. Pháp luật Môi trường điện tử trân trọng giới thiệu thơ của chị đến với bạn đọc.

                                            (Phùng Đình Thắng chọn và giới thiệu)

KHẼ KHÀNG…

Hình như…có giọt khẽ khàng

Tan… trên chiếc lá đang vàng võ rơi…

Khẽ khàng nghe giọt buông lơi

Tay xoè tim nắm rủ chơi đoạ đày

Dối gian tháng ngủ hoang ngày

Nên trăm năm chỉ biết quày quả mong

Khẽ khàng một nắm hư không

Tim buông xuống dạ nghe lòng trả vay

Cau trầu chẳng đắng mà cay

Tình duyên không nợ mà quay quắt tình

ĐÊM… KHÔNG LỜI !

Kệ… cho cảm xúc đi hoang

Kệ… cho sương nhỏ giọt tràn xuống mi..

Kệ… cho đêm chở nguyệt đi

Kệ… cho ướt sủng luỵ vì hư vô…

Nhớ lần theo kẻ nhớ đi

Em lần theo lối nhớ về bên em

Thả buồn nhớ đẩy trăng lên

Trôi theo áng ngọc cưỡi trên hình hài…

Đành rằng đêm đã về mai

Đành rằng trăng đã chở phai xuống tàn

Đành rằng hoải đã về hoang

Cũng đành muối cứ chở sương về sầu…

Cho đời thức với… Bể dâu!

Để nghe người hát một câu… Không lời!

Tác giả Trịnh Hương

KHẼ KHÀNG XUÂN

Kìa Anh … Xuân đã lưng trời

Sắc xuân lóng ngóng gõ lời giêng, hai…

Miên trường luỵ bóng liêu trai

Nắng non bung lụa trang đài rẽ ngôi

 

Kìa Xuân…. Anh đã bên đời

Trái tim vụng dại cất lời si mê

Hoang đàng mộng dáng phu thê

Truy phong vó ngựa dốc về thênh thang…

 

Kìa duyên… Duyên đã mơ màng

Lả lơi trên giọt khẽ khàng môi thơm

Khẽ khàng như giọt sương êm

Rơi trên hoa cỏ vỡ mềm theo xuân…

HÝ LỘNG

Em ngu ngơ gánh yêu về

Đợi trăm năm tới hẹn thề….thôi nôi

Này là giọt khát tinh khôi

Vỡ êm êm ểm bờ môi nồng nàn

Này là đôi núi nhựa tràn

Trắng trong trong trắng khẽ khàng khuy bung

Này là hý…lộng thảm nhung

Truy phong phòng phóng…nhịp rùng…vó câu

Em ngu ngơ gánh mùa ngâu

Đợi trăm năm tới cạn sầu gió mưa

Trăm năm giờ đã về chưa

Gánh yêu yêu yểu giá thừa thãi đau…

(Theo Môi trường & Đô thị điện tử)

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here