Trần Hạ Vi – Dõi bóng người xa khơi

(Phapluatmoitruong.vn) – Tác giả Trần Hạ Vi tên thật là Nguyễn Yến Ngọc quê ở Long Xuyên, An Giang. Hiện chị đang sống và làm việc tại Canada. Làm thơ đối với Trần Hạ Vi như là một giải pháp tinh thần trong cuộc sống xa quê. Tuy nhiên, ngôn ngữ trong thơ Hạ Vi khá uyển chuyển, mềm mại và nữ tính…đặc biệt là ở thể loại thơ ngũ ngôn. Pháp luật Môi trường điện tử trân trọng giới thiệu chùm thơ chị đến với bạn đọc.

(Huỳnh Đạt chọn và giới thiệu)

TẠ TỪ

Cuối cùng là chặn hủy
Một cuộc tình chơi vơi
Trái tim chìm đáy vực
Dõi bóng người xa khơi

Thênh thênh đường dài rộng
Không dung nổi đời nhau
Ký ức nhàu nương náu
Tiễn cuộc tình đi mau

Cho là em ích kỷ
Tự bảo vệ bản thân
Đừng nói lời cao cả
Mấy ai đã thành nhân

Nếu anh đừng sĩ diện
Nếu anh đừng đãi bôi
Ngọ nguậy trong ngực trái
Nóng ấm còn bồi hồi

Ta thêm lần từ tạ
Khi nào anh thật thà
Dám yêu và dám nói?
Ngàn trùng xa vẫn xa…

TỰ TÌNH

Làn miên man tóc xõa
Ta ngắm mình chênh vênh
Ôi môi mềm mắt ướt
Chở cuộc tình xông xênh

Ngày xưa anh hay nói
Đa tình nhất cô em
Hôn nhòe màu nắng rối
Ngỡ gần mà xa thêm

Phút soi mình vào kính
Góc rỗng hồn hư vô
Màn chiều vừa đánh cắp
Đợi đau thương mơ hồ

Phút soi mình vào mắt
Anh đây… chẳng có ta
Ta sững sờ lịm thắt
Mây chở ngày trôi xa

Ta hoang vu từ dạo
Bước hờn gầy cỏ xanh
Giọt sương tan từ dạo
Tự soi vào bình minh.

EM SẼ KHÔNG TRỞ VỀ 

Màu thời gian bịn rịn
Hôn giọt lệ vuốt ve
Gió đùa làn mải miết
Em sẽ không trở về

Hoa tình ngày bừng nở
Trái tình chiều xanh xao
Đêm bung mềm tóc xõa
Gầy cuộc tình hư hao

Em rũ lòng ra nhớ
Kiệt cùng vẫn còn thương
Người ảo mờ góc khuất
Lìa cành lá vấn vương

Áo hờn quên cài cúc
Váy chùng thả miên mê
Em nỗi mình khép mở
Và sẽ không trở về!

LY DỊ

Cuộc sống quấn tròn lầm lỡ
Cùng lăn con dốc trái ngang
Đường duyên rẽ lối bẽ bàng
Chìm mãi xuống bờ tuyệt vọng

Khờ dại bàn tay lóng ngóng
Tẩy mờ những vết chàm xanh
Mặn nồng âu yếm em – anh
Bỗng chốc trò hề thế kỷ

Yêu ghét nếm chừng đủ vị
Mà sao tim bỗng ngập ngừng
Con thơ cười khóc lưng chừng
Vết mực giữa lòng… sao xóa!

Cũng tại anh, tại ả
Định rồi phận số phân hai
Đường  nghiêng bóng nắng đổ dài
Ly dị – rũ vai… người lạ

Y phục – tiếng đời ra rả
Vợ chồng như mảnh áo tơi
Bao năm ân ái rã rời
Rơi rớt linh hồn bé bỏng

San sớt… lại chừng sợ bỏng
Ngậm ngùi đốt nốt tình thân
Xóa tan vạn mối ân cần
Cắt nát mảnh đời thêu hỏng

LỜI TỰ TÌNH CỦA ĐÀN BÀ

Đêm chênh vênh
long tong giọt tình nhỏ máu…
Dốc đời huyên náo
bão giông xốc xáo
trái tim đàn bà lành lặn được sao anh?

Ngày xưa ngọt ngào lời yêu thương êm ái dỗ dành
Đầu môi chót lưỡi!
Ai bạc lòng yêu cố công gắng gồng vun xới
Cây đâm thủng nóc nhà cây trổ trái đắng xót xa

Em chưa bao giờ tin đời mình chỉ như một bông hoa
Đón bướm ong một lần rồi héo rũ
Vẫn chẳng biết cất đâu những cuộc tình buồn xưa cũ
Mãi mãi trong tim… lắng đọng nỗi đau đàn bà!

Em đã từng yêu anh với tất cả thật thà
Tin yêu vỗ cánh ngang đời em đi mất
Giờ ái ngại nhìn màn mưa lất phất
Không dám vịn tay ai đường trơn trợt lối về!

Em đã quên mất chúng ta hẹn thề
Nhưng không bao giờ có thể bước qua nghi ngại
Vô tư bên cạnh một người đàn ông vui cười thoải mái
Để làm gì?
Rồi anh ấy cũng sẽ bỏ đi!

Đừng trách em
đong
đo
tính toán
sân si…
Ấy cũng vì…
có lẽ em chưa bao giờ bước qua nỗi đau ấy!

Gốc cây sứt sẹo vẫn trổ lá đơm hoa kết trái
Sứt sẹo tâm hồn em vẫn sống phải không anh?

(Theo Môi trường & Đô thị điện tử)

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here