Thư Trần – Đừng nhìn em bằng câu hỏi chấm than

(Phapluatmoitruong.vn) – Thư Trần tên thật là Trần Vũ Anh Thư sinh năm 1977 hiện đang là giáo viên dạy học tại TPHCM. Giống như chồng, Thư Trần đam mê thơ và sáng tác rất nhiều thơ tình. Thơ chị thiên về các thể loại vần điệu mang tính trữ tình và lãng mạn: “Nếu có thể, xin anh đừng xa lạ/ Đừng nhìn em bằng câu hỏi chấm than/ Nếu một lần anh cố ý bước ngang/ Em vui lắm nhưng vờ như không biết!”. Thời gian gần đây “cặp đôi” Thư Trần – Toàn Tâm Hoà Nguyễn luôn sát cánh bên nhau khi xuất hiện trong các chương trình giao lưu thơ và ra mắt sách. Có thể nói tình yêu văn chương và cả tình yêu đôi lứa luôn cháy bỏng trong từng nhịp thở của đôi “uyên ương” nhiều duyên nợ này. Pháp luật Môi trường điện tử  trân trọng giới thiệu thơ của chị với bạn đọc.

                                                                               (Phùng Phương Hoài tuyển chọn và giới thiệu)

TÔI VIẾT GÌ VỀ TÔI
Họ viết về siêu thực
Tôi viết về hồn nhiên
Tôi viết về bình yên
bên mâm cơm buổi tối.

Họ viết về nhức nhối
bằng trừu tượng cao siêu
Tôi viết về tình yêu
bằng ngôn từ giản dị.

Họ thích đến hội nghị
Tôi thích trở về nhà
vá mảnh gần mảnh xa
thành màn che con ngủ

Họ lên tới vũ trụ
đùa nghịch với thiên hà
Tôi hát khúc đàn bà
bằng lời ru nho nhỏ…

Tôi viết về ngọn cỏ
họ viết về cành cao….!

P/s: Và tôi biết vì sao
suốt đời tôi- bé bỏng!

NẾU CÓ THỂ!
Nếu có thể, xin một lần dừng lại
Nắm bàn tay in từng nét sạm đen
Của nhọc nhằn, của nhức nhối bao phen
Của giông gió, của nhớ nhung… đủ cả…!

Nếu có thể, xin anh đừng xa lạ
Đừng nhìn em bằng câu hỏi chấm than
Nếu một lần anh cố ý bước ngang
Em vui lắm nhưng vờ như không biết!

Nếu có thể, gọi tình yêu bất diệt
Thoảng qua đời như một cánh thiên di
Em nhận mình là một đóa Tường Vi
Mỏng manh lắm nhưng mà da diết lắm!

Nếu có thể, xin thời gian gắng chậm
Để cho em thỏa nguyện đến vô cùng
Mặc áo đỏ cài hoa đi xuống phố
Đếm nhịp đời bằng tự khúc bao dung…!

CÒN MỘT DÒNG SÔNG

Ở đâu còn lại dòng sông?
Phù sa lựng đỏ, má hồng thêm duyên
Lời thương anh chở ngập thuyền
Chòng chành con nước giữa miền hoang sơ.

Cù lao bắp đã trổ cờ
Nhịp cầu chưa kịp bắc bờ đôi sông
Cánh diều chở những ước mong
Một chiều đầy gió đi không trở về…

Dòng sông khóc ướt câu thề
Lời yêu thoáng chốc cận kề rêu phong
Lá ngàn phủ kín tiết Đông
Phía sau đôi mắt ẩn dòng cô liêu…

Hương xưa chắc đã nhạt nhiều
Người xưa chắc cũng đã yêu một người
Chiều nay em chở nụ cười
Sang sông trả lại chín mười mùa thương..

(Theo Môi trường & Đô thị điện tử)

Ảnh trong bài: Nhà thơ Thư Trần