Thi vị nhà nông trong thơ Vũ Đan Thành

(Phapluatmoitruong.vn) – Vũ Đan Thành đến với thơ khá muộn, tuy nhiên sức viết của anh rất đều và khoẻ. Sinh ra và lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo khó, ngay từ nhỏ anh đã phải vất vả với bao công việc để phụ giúp gia đình. Lớn lên bằng sự vượt khó, anh thi đậu vào trường Đại học Nông nghiệp và đỗ tiến sĩ vào năm 2009. Dù làm công việc “nghiên cứu nhà nông” nhưng anh rất yêu thơ và trở thành người thơ từ lúc nào anh cũng không rõ. Nhà xuất bản Hội Nhà văn đã nhận định về thơ Vũ Đan Thành: “Bao trùm hơn hết, là một phong cách thơ trữ tình đầy lãng mạn bay bổng, rất dung dị đời thường mà cũng rất sâu sắc, nội tâm và trí tuệ. Những vần thơ rất mơ và cũng rất thực, rất riêng biệt và mới lạ…” Pháp luật Môi trường điện tử trân trọng giới thiệu thơ của anh đến với bạn đọc.

                                               (Phùng Hiệu chọn và giới thiệu)

TÌM VỀ NƠI ẤY THÁNG BA

Tình người chốn ấy quê ta
Có nghe nỗi nhớ tháng ba gọi về
Chiêm mùa quê lúa câu thề
Mà nay lỡ nhịp mải mê xứ người.

Về đi tìm lại tiếng cười
Tìm trong nguồn cội một thời gian truân
Tìm về một ánh trăng ngân
Rơi trên giếng nước trắng ngần tuổi thơ.

Còn chăng nơi đó giấc mơ
Còn ai ngóng đợi chuyến đò sang ngang

Tìm về nơi ấy lỡ làng

Tìm ai đã để muộn màng tháng ba.

 

Tìm mùa hoa tím nở hoa

Gặp người áo mỏng nắng sà ngang eo

Tìm đâu nón lá nghiêng chao

Tìm người đan áo rét nào nàng Bân.

 

Tìm về nơi ấy tần ngần
Nhìn nhau chớp mắt bần thần bước chân…

 

 ĐẤT ĐỒNG CHIÊM

Đất đồng chiêm

Đồng chua nước đọng

Lúa đổ mọc mầm bão tháng sáu tạt qua

Ruộng mạ chiêm

Tháng Giêng

Tháng Chạp
Hứng gió chiều cơn giá lạnh cuối mùa đông

Người ra đồng
Chân lạnh cóng rét run

Đất quê tôi đồng chiêm ngày xưa đó
Bờ xôi

Ruộng mật

Nào có đâu nhiều

Mỗi nhân khẩu một hai sào cấy hái

Mỗi nóc nhà dăm mười miệng ăn

Ngày hợp tác xã quê tôi…

Đất đồng chiêm

Cũng oằn mình lên theo luống cày bươn chải
Gặt xong vụ lúa mùa đất mới kịp nghỉ chút thôi

Những đàn trâu sứt mũi bước đi rồi

Lũ trẻ chăn trâu chúng tôi bấy giờ đã thành người luống tuổi

Còn tụi trẻ bây giờ đâu còn có thời gian

Chỉ tròn xoe mắt đọc những câu thơ chăn trâu đuổi bướm cạnh hàng rào

Đất đồng chiêm

Đã dạy tôi tay cầm cái cào cái cuốc

Gieo hạt mầm bó từng bó mạ non xanh

Đất đồng chiêm dạy tôi buộc bánh chưng xanh

Cho thơm lừng mỗi chiều ba mươi tết
Cánh đồng lúa xanh rờn mọc lên trong gian khó

Níu chân bao người đi xa

Đất đồng chiêm đã bao nhiêu mùa vàng trĩu hạt

Bao nhiêu mùa một nắng hai sương

Thân cò tháng ba lặn lội

Và những lớp người từng lớp đã đi qua

Tháng năm trôi
Năm tháng dẫu nhạt nhòa

Vẫn đậm trong tôi những cánh đồng nhấp nhô mô rạ
Những ngôi nhà mái gianh liền kề và những đụn rơm khô

Bàn tay tôi như vẫn còn dày bởi những đêm đập lúa

Nước da vẫn màu bánh mật ngày mùa

Đất đồng chiêm quê tôi một thuở

Bất chợt vọng về năm tháng đã đi qua.

 

 LANGBIANG MÙA ĐÔNG

Tôi đến cao nguyên Langbiang mùa lạnh
Ngọn lửa đã tàn bóng dáng của mùa đông
Không thấy những chàng trai đeo cung tên
Và ngực vồng lên đứng nghiêng giữa chiều đỉnh núi.

Không thấy tiếng cồng tiếng chiêng vang vọng cả trời xanh
Không thấy loang ngọn lửa hồng bước chân rầm rập
Rừng vẫn còn xanh cánh chim chiều đi vắng
Em trong căn nhà sàn nhóm bếp khói xanh xao.

Con đường mòn đất vẫn màu sắc đỏ
Những bàn chân hoang vắng những bàn chân
Cánh tay không để trần dưới làn da thổ cẩm
Cô gái cao nguyên trầm lặng đất này.

Thấy cái lạnh qua đây đi se sẽ
Thấy mùa đông như chợt bỗng lạnh lùng
Rừng vẫn xa và mây chiều sương giăng bảng lảng
Đồi cafe xanh không còn đẫm nét hoang sơ.

Gió như là không thân quen không xa lạ
Chiều như là chầm chậm mỗi mình thôi
Nơi cái nôi trầm hùng của một thời lừng lững
Giấc ngủ nào như yên ắng cả không trung..

Dòng suối kia đổ tràn trong thung vắng
Nay thu mình hay như một nỗi đơn côi
Gió ơi hãy ào từng cơn từng cơn thổi giật
Con thú hoang hãy ào ạt chạy bước chân.

Cô gái chàng trai những vũ điệu ánh vai trần
Ngọn lửa ơi đừng ngủ im lìm như thế
Đất cao nguyên của những thuở huy hoàng
Núi đồi cằn khô dường như mùa khô khát.

Kia hai đỉnh núi cao chới với
Đang lặng im hay như ngọn gió yên bình
Chỉ còn lại câu chuyện tình buồn trong dĩ vãng
Chàng trai và cô gái K’ho huyền thoại đỉnh Langbiang…

(Theo Môi trường & Đô thị điện tử)