Thạch Thảo – Hồn tôi rớt một tiếng yêu

Tác giả Thạch Thảo

(Phapluatmoitruong.vn) – Thạch Thảo tên thật là Nguyễn Thị Thanh Thủy sinh năm 1969, hiện đang sống và làm việc tại Bình Dương. Chị đã xuất bản 6 tác phẩm: Vòm Cây Chim Hót, Chút Xưa Dịu Dàng, Thơ Tình Thạch Thảo, Mắt Tình, Mắt Cỏ, Miền Thương… Thơ của Thạch Thảo đã được một số báo và tạp chí trong nước chọn đăng. Pháp luật Môi trường điện tử trân trọng giới thiệu thơ của chị đến với bạn đọc.

                                                                                                                          (Huỳnh Đạt giới thiệu)

 RỚT
Tóc thề rớt xuống vai ai
Gió mơn man gió, chiều phai lạnh chiều.
Hồn tôi rớt một tiếng yêu
Nửa như bối rối, nửa liều…nhớ thương.

NGHIÊNG CHIỀU LỮ THỨ

Từ độ mây sầu hôn tóc rối

Người đi chẳng trở lại bao giờ.

Tám hướng mười phương xa biệt biệt

Nghe chiều khắc khoải ngóng bơ vơ.

 

Gió đẩy hương đưa đời lữ thứ

Gót mòn đại lộ phố Đông Tây.

Đâu biết đâu hay buồn gậm nhấm

Mấy mùa thu, chết tiệt nơi nầy.

 

Từ đó áo xuân không về nữa

Tay gầy che nắng vọng tàn đông.

Mắt ngó miền xa sầu bát ngát

Mưa xưa tí tách dột qua lòng.

 

Tôi biết người đi chẳng nhớ tôi

Mà sao trăng cũ cứ bồi hồi.

Nhuộm tím yêu thương chiều phố vắng

Mặc dòng trôi cát lỡ sông bồi

ĐỦ THƯƠNG HẾT ĐỜI

Đường đời bất chợt gặp nhau

Chút duyên kỳ ngộ, xôn xao đầy hồn.

Thương người xa bước cô đơn

Phố khuya bóng lẻ, khuyết tròn buồn vui.

 

Chút thơ nhạc, chút lỡ bồi

Lòng thăm thẳm gói cả trời hoài hương.

Mái tranh, ngõ trúc, sân trường…

Sông quê gió hát, vách tường trăng soi…

 

Chỉ là chừng đó không thôi

Chợt đêm mộng mị, bồi hồi nhớ nhung

Chàng đơn giản, chỉ bình thường

Mà lòng thao thức – đủ thương… hết đời.

 

Mờ xa cánh vạc cuối trời

Đàn khuya ai đó – nhớ người…gì đâu!

(Theo Môi trường & Đô thị điện tử)