Phùng Thị Thanh Uyển – Giấu anh vào kí ức

(phapluatmoitruong.vn) – Sinh ra tại Đà Nẵng,  lớn lên nơi vùng đất trung du sỏi đá Định Quán, Đồng Nai. Ngay từ lúc còn ngồi ghế nhà trường, Phùng Thị Thanh Uyển đã tập tành làm thơ, nhưng ước mơ của chị là được trở thành cô giáo. Năm 1997, chị tốt nghiệp Đại học Sư phạm TPHCM rồi về công tác tại vùng đất nơi mình lớn lên. Năm tháng trôi qua nhưng tình yêu văn chương vẫn còn ngự trị trong chị. Sau mỗi ngày dạy học, chị lại trở về với gia đình để thực hiện công việc của một người vợ, người mẹ. Cùng với những đêm bộn bề trên trang giáo án, chị lại trải lòng mình lên trang giấy bằng bao nhiêu vần thơ dạt dào xúc cảm, ghi lại những kỷ niệm đã vô tình trôi qua trong đời sống đầy hiện thực. Pháp luật Môi trường điện tử xin trân trọng giới thiệu một số bài thơ của chị.

                                                                                         (Phùng Hiệu thực hiện)

Đâu phải bởi mùa thu

Nắng vắt mình qua hạ

Mùa thu về trong cái nắng hanh hao

Em bâng khuâng nghoảnh về kỉ niệm

Của ngày xưa,  mùa cũ năm nào…

 

Con đường rộng hai đứa mình song bước

Như trái tim chung nhịp tự bao giờ

Đêm trăng mỏng và dịu dàng như thể

Bờ vai anh ấm lạ dưới sương mờ

 

Rồi thu đến chúng mình xa cách

Đôi mái trường ta lạc bước chân mơ

Nơi phố thị dấu chân thầm kỷ niệm

Nẻo đường đời ta rẽ lối hai nơi.

 

Qua năm tháng em nhận lần thư cuối

Dòng chữ nghiêng còn đậm nét hôm nào

Đành tạm biệt dù em còn tiếc nuối

Khúc tình đầu dang dở buổi trăng sao

 

Kỉ niệm ấy em lưu vào kí ức

Và không quên lời dặn thưở ban đầu

“Thôi đừng hát ru thôi đừng day dứt

Lá trút rơi nhiều đâu phải bởi mùa thu”

 

Lời hẹn mùa thu.

 

Anh bảo em đợi mùa thu
Mùa lá rơi anh về đền thương nhớ
Dệt yêu thương qua bao ngày cách trở
Ru khúc tình mình, mãi mãi bên nhau.

 

Cơn mưa dùng dằng từ giã mùa ngâu
Hạ lướt thướt đi thu dịu dàng đang đến
Nắng hạ mùa này sao sắc vàng chống chếnh
Trong mắt người đang tha thiết chờ mong.

 

Rồi anh về khi mùa sắp sang đông
Tấm thiệp đỏ tên anh và người khác
Lá thu rơi từng mảnh tình tan tác
nghoảnh mặt đi mình ngược hướng đôi đường.

 

Em quay về cất giấu nỗi yêu thương
Giấu tên anh vào vùng trời kí ức
Lời tạ từ thôi anh đừng ray rứt
Lời hẹn mùa thu rồi sẽ nhạt nhòa.

 

Chia tay nhé!

( Thương gửi các tình yêu đã chia tay và 
sắp phải chia tay)

Tháng năm về mang cái nắng hanh hao
Cơn mưa mùa đã bắt đầu nặng hạt
Em có nghe lũ ve sầu dạo nhạc
Khúc hát buồn cho giây phút chia xa.

 

Bao vui buồn những năm tháng qua
Gửi theo em làm hành trang kỉ niệm
Nhớ mãi nhé em thời mực tím
Thuở sân trường áo trắng tung tăng.


Vào Hạ

Sắp đến hè rồi, sắp phải chia tay
Lũ học trò mà mình hay la mắng
Tháng Ba rồi, trời đành hanh rực nắng,
Chú ve sầu sắp dạo khúc ly ca…

Bao vui, buồn của tháng ngày qua
Ta sẽ cố lưu vào trong kỉ niệm
Ai bảo ta yêu màu bằng lăng tím
Sắc ấy buồn nhưng cũng rất thiết tha.