Phùng Hiếu – Mệt nhoài những cơn say…

0
182

(Phapluatmoitruong.vn) – Phùng Hiếu tên thật là Phùng Thanh Hiếu sinh năm 1978 tại Đà Nẵng, lớn lên tại TPHCM, tốt nghiệp khoa Báo chí Trường ĐHKHXH&NV TPHCM. Hiện anh đang công tác tại báo Bình Dương. Với Hiếu, viết báo là nghề, làm thơ là nghiệp. Có lẽ do cuộc sống mưu sinh khá nhiều chật vật nên những vần thơ của anh là những giây phút được trải lòng bằng sự chiêm nghiệm của đời sống còn đầy thực dụng: “Người đi từ dạo ấy/ Trăng khuyết suốt mấy mùa/ Mưa buồn lay lắt gió/ Cọng buồn ngồi co ro”. Pháp luật Môi trường điện tử trân trọng giới thiệu thơ của anh với bạn đọc.

(Phùng Hiệu giới thiệu)

BUÔNG….!
..
Lặng im miền ký ức
Chát đắng bờ môi gầy
Trăm năm đời vụn vỡ
Mệt nhoài những cơn say

Người đi từ dạo ấy
Trăng khuyết suốt mấy mùa
Mưa buồn lay lắt gió
Cọng buồn ngồi co ro
..
Chuyện hợp tan đã hiểu
Thương bên lở u hoài
Người cứ bồi, cho lở
Lên men sầu xác xơ

Ta tiếc chi tình cũ
Khóc chi một chuyến tàu
Sân ga nào bến đậu?
mặn nồng cũng mất nhau

Khóc thêm ngàn đêm nữa
Cứu không nổi cuộc tình
buông tay người thật khẽ
cho lòng thôi sắt se….
….

BIỂN CỦA CON
..

Lâu lắm rồi không về với biển
Nghe sóng xô và tiếng biển thì thầm
Đợi trăng lên hè nhau đuổi còng gió
Dẫu lớn rồi vẫn thích trò trẻ con

Cha buông lưới kiếm vài con cá nục
Rau muống xanh, bánh tráng cuốn quên đời
Mẹ chắt chiu cào từng con ốc lễ
Biển dẫu nghèo rau, cá vẫn thấy vui

Nghe cha kể quê nhà xây resort
Biển ngăn chia, thuyền thúng úp nửa trời
Không đi biển, cha chẳng trồng rau muống
Cả đời người,giờ xa biển cút côi

Sóng vẫn vỗ chẳng biết cười hay khóc
Biển của ta, giờ hóa lạ đến dại người
Cha thèm tiếng gọi nhau mùa cá nục
tay kéo rùng, tay buông lưới chẳng ngơi

Không biết nữa khi con về với biển
Biển vẫn xanh hay bạc như lòng người?
Sợ con còng không còn đào hang nữa
Ở quê nhà mà lạc lỏng chơi vơi…
..

VỀ VỚI MẸ THÔI
..
(Cho riêng Mẹ tôi)

Ta về với Mẹ ta thôi
nghe mo cau rụng đêm trôi trăng tàn
lặng thầm đợi chuyến đò ngang
về nghe sóng vỗ nhịp khoan mái chèo
về nghe tiếng sáo diều reo
tuổi thơ ai thả trong veo chân trời
về quê trút bỏ sự đời
hiền khô như mạ đương thời xuân son
về nghe Mẹ hát thương con
mênh mông như bể mà con tính ngày
chưa về khóe mắt đã cay
bởi ta còn tính chọn ngày về quê…

(Theo Môi trường & Đô thị điện tử)