Phan Toàn – Nhuộm đen đời bạc cho thành chiều thương

(Phapluatmoitruong.vn)- Nhà thơ  Phan Toàn tên thật là Đào Phan Toàn Sinh năm 1958 tại Triệu Sơn, Thanh Hóa. Ngoài làm thơ anh còn là một lương y đang công tác tại Nhà thuốc Đông Y thành phố Thanh hóa. Pháp luật Môi trường điện tử trân trọng giới thiệu thơ của anh với bạn đọc.                                                                                                                                                                                  (Quang Trường giới thiệu)

CỦA HỒI MÔN

Rồi một ngày kia con sẽ theo chồng
Như chuyện ngày xưa mẹ về với bố
Hai ngả cuộc đời, buồn, vui – Sướng, khổ
Có một phần mặc định bởi lòng ta

Có thể gần, cũng có thể rất xa
Chuyện tình yêu làm sao mà biết được
Nhưng một điều chắc là con biết trước
Cho yêu thương sẽ nhận lại thương yêu…

Ai sinh con không mang nặng đẻ đau
Thương phận gái mười hai bến nước
Người quý con không màu mè ngon ngọt
Lời người xưa…Roi vọt dạy lớn khôn

Con hãy là hình bóng của mẹ con
Trung hậu đảm đang, vị tha nhân ái
Của hồi môn bố tặng cho con gái
Những vần thơ làm vốn để mùa sau!

CHIỀU THƯƠNG
Thương chiều…
nhuộm tóc cho nhau
Nhẩn nha
đếm
những vàng – thau cuộc đời
Thuyền tình
buổi ấy dong khơi
Lênh đênh
chìm nổi
đầy vơi nỗi niềm
Ơi loài hoa nở về đêm
Mỏng tang tuyết trắng
hương mềm qua song
Nẻo người
ngàn vạn tía, hồng
Cũng không qua nổi
xoay vòng trắng – đen
Cuộc tình
đã gọi thành tên
Những buồn vui
rũ bóng rèm xuân xanh
Vòng tay
rối sợi mong manh

Nhuộm đen đời bạc cho thành chiều thương!

MÁI TRƯỜNG MÙA LŨ

Cơn lũ dữ dằn ngập cả mái trường em
Thương lũ trẻ ngụp lặn trong mưa rét
Trang giáo án chưa kịp khô lại ướt
Sách vở bết bùn con chữ ngột mà thương!

Cả nước đau cùng khúc ruột Miền trung
Năm tháng chiến tranh đạn cày bom xới
Hạn hán chưa qua bão giông đã tới
Manh áo tơi che tiếng trúc tiếng bầu…

Đêm Nghi xuân đẫm lệ ướt trang Kiều
Núi Hồng lĩnh gục đầu thương Ngàn phố
Câu ví dặm nghẹn lòng người châu thổ
Hội hoa đăng dường như tắt nửa chừng

Xin gửi chút tình về với Miền trung
Bầu bí ơi! Lá lành thương lá rách
Miền trung hỡi! Lại kiên cường bất khuất
Như tiếng trống trường…Em lên lớp…Sáng nay!

TẮM…

Mẹ tắm cho con
từ lọt lòng thơ ấu
Bằng mồ hôi
bằng nước giếng làng ta
Mười tám tuổi đời
con cất bước đi xa
Tắm nước Đồng nai
trong lời ru của Mẹ
Con đã tắm
mưa nguồn, chớp bể
Rồi trở về
tắm lại… nước làng ta…

Sớm hôm nay
Mẹ thanh thản theo Cha
Tắm cho Mẹ
lòng con run lật bật
Mẹ sạch bụi trần
trong veo dòng nước mắt
Con hiểu thế nào
là bụi bặm dương gian…
Một đời nắng núi, mưa ngàn
Tắm cho Mẹ…Chỉ một lần…Mẹ ơi!

(Theo Môi trường & Đô thị điện tử)

 

 

Bạn đang đọc bài viết tại www.phapluatmoitruong.vn / Mọi thông tin phản ánh xin liên hệ đường dây nóng: NB Lê Hải (ĐT: 0942.210.185) Hoặc email: baodientuphapluatmoitruong@gmail.com

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here