Phan Minh Châu – Mơ về phố núi

(Phapluatmoitruong.vn) Tình yêu quê hương trong thơ Phan Minh Châu mang đậm dấu ấn của thời gian, gợi nhớ những kỷ niệm của thời trai trẻ, chất chứa những cảm xúc đa điệu và đa cảm : “Tháng giêng sót nhánh mai rừng nở muộn/ Tiếng gà trưa gáy vỡ tuổi thơ buồn/ Giàn mướp chín nồng hương phơi trước ngõ/ Tiếng chim chiều kêu khản giữa hoàng hôn”. Tác giả đã nghe được những âm vang đầy thi vị để thể hiện những vần thơ bằng những hình ảnh rất sống động: “Thu một thuở nuôi tình em mới chớm/ Biển trong xanh soi tóc tháng năm dài/ Em cúi xuống biển đời em mộng mị/ Để trăng hờn phai sắc nhuốm sương mai”. Pháp luật Môi trường điện tử trân trọng giới thiệu thơ của Phan Minh Châu với bạn đọc.

(Phùng Hiệu tuyển chọn và giới thiệu)

PHỐ NÚI TÌNH THÂN

Đứng trước biển mà mơ về phố núi
Ta buâng khuâng bên dải lụa sông hồ
Đâu Dốc Võng đâu Hòn Ngang lẻ bạn
Tháng giêng vàng hanh buổi chợ chiều quê

Tháng giêng sót nhánh mai rừng nở muộn
Tiếng gà trưa gáy vỡ tuổi thơ buồn
Giàn mướp chín nồng hương phơi trước ngõ
Tiếng chim chiều kêu khản giữa hoàng hôn

Dưới lũng vắng một làng xa ấm lửa
Chợ tàn đông nuối tiếc buổi xuân về
Chiều viễn xứ chạnh lòng thương tháng chạp
Buổi giao mùa sáng lại một màu quê

Trăng đã vỡ sao mùa thu vẫn thức
Trời lên xanh sao bấc vẫn đan chiều
Con dốc nhỏ ngày xưa gom ký ức
Để hương thề lên tím tuổi vừa yêu

Hen gặp lại đêm thơ tình năm cũ
Mượn màu trăng ta thắp nến tự tình
Chút nuối tiếc theo vừng trăng hạnh nguyện
Giữa xuân hồng thương một chút bình yên…

MÀU QUÊ

Em xuống phố mang theo gió núi
Và hương thơm về nơi phía không mùa
Chùm lục bát mẹ ngồi tựa cửa
Ngẫm hương thầm nuối tiếc một chiều xưa

Và mùa xuân dài theo nỗi nhớ
Cụm lục bình tím thẫm bến sông
Trăng đổ bóng xuống đời hương vị lạ
Để chút tình lên tím tháng năm.

RÉT HÀ NỘI

Rét ở đâu rét về dữ thế
Trời hanh hao và rét đến nao lòng
Phố Hà Nội mùa thu không trở gió
Những con đường lấm láp hạt mưa dông

Những con đường trắng tựa bến sông
Hoa sữa rải bốn mùa thơm suối tóc
Mượn chén trà xanh thổi hồn qua sóng mắt
Khách đang chờ … Hà Nội vẫn mưa bay.

CHIỀU TUY HÒA

Bất chợt đổ cơn mưa chiều nay
Trời bỗng dỗ nỗi buồn lên mắt phố
Con đường nào em bước trầy bước trật
Vành nón nghiêng bong bóng vỡ tâm hồn

Mưa như bấc trắng trời thị xã
Bước chân mềm thon thả bóng mây qua
Quê thì xa mà màu quê đang vội
Mắt em dài nỗi nhớ một làng xa.

THÀNH PHỐ BIỂN MÙA THU…

Thành phố biển sắc Thu vừa mới gọi
Áo mùa thu se sắt đến nao lòng
Chiếc lá rụng gieo nhánh sầu xuống tuổi
Tay em gầy hụt hẫng đến chơi vơi….

Thu một thuở nuôi tình em mới chớm
Biển trong xanh soi tóc tháng năm dài
Em cuối xuống biển đời em mộng mị
Để trăng hờn phai sắc nhuốm sương mai

Em xa mãi những lời yêu ma quái
Lời mật trong như cánh kiến hoa vàng
Em chết đứng bên nỗi đau quằn quại
Để tâm hồn năm tháng lửa không tan

Nay trở lại phố người mua ký ức
Biễn vẫn xanh và xanh đến nao lòng
“Sóng lớp lớp vẫn đè trên lồng ngực”
Áp nỗi buồn lên đáy mắt Thu Phong.

(Theo Môi trường & Đô thị điện tử)