Nhà thơ Trần Hoàng Vy – Tôi yêu biển thuở rưng rưng

(Phapluatmoitruong.vn)Nhà thơ Trần Hoàng Vy tên khai sinh là Trần Vĩnh, sinh ngày 15.5.1952, quê quán ở Bình Sơn, Quảng Ngãi. Tốt nghiệp Khoa Văn Trường đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh và tham dự khoá 1 Trung tâm Bồi dưỡng viết văn Nguyễn Du. Anh viết văn, làm thơ từ khi còn là học sinh. Năm 1973 anh xuất bản tập thơ đầu tiên với chủ đề về Mẹ. Sau hơn 40 năm sáng tác, đến nay anh anh đã xuất bản hàng chục tác phẩm và đoạt nhiều giải thưởng cao quý. Hiện anh đang sinh sống, dạy học và sáng tác tại huyện Gò Dầu, tỉnh Tây Ninh. Pháp luật Môi trường điện tử trân trọng giới thiệu thơ anh đến với bạn đọc.

(Phùng Hiệu giới thiệu)

THU NON…

lá chếnh choáng chạm thu gọi gió

mùa gây men,

sắc biếc phai vàng.

em lũ lượt như là cánh bướm

sáng thu non về cội cây ngàn…

 

thu non nõn mới vừa phai phai biếc

mới dậy men lớt phớt tơ vàng

nắng như nắng mới nhìn bối rối

mùa thu non thẹn chạm lá hoang mang?

 

mai thức giấc vùi tiếng ve vào đất

tóc xanh dài níu ngọn gió thu sang

và nghe chớm tiếng lá rơi thật khẽ

môi thu non ngòn ngọt lá thu vàng.

 

thu đang non nghĩa là còn… đang chát

cái vị chua me dốt vẫn trên cành

ta sẽ đợi… dâng mùa thu chín

lá bây giờ thiêm thiếp ngủ mơ xanh…

TUỔI THƠ BỎ LẠI TRÊN ĐỒNG

Tuổi thơ bỏ lại trên đồng

Mười năm trở lại tìm không thấy gì?

 

Lúa mươn mướt lúa dậy thì

Mọc trên thơ dại từ khi… xa đồng!

 

Cái thời dang nắng, chạy rông

Bắn bi, thảy đáo, tắm không… mặc quần!

 

Tuổi thơ bùn đất lấm chân

Lưng trâu thổi sáo, hồn nâng theo diều

 

Mắt long lanh, tím môi chiều

Trái trâm mọng ướt, hạt điều bùi thơm

 

Trò chơi… chồng vợ, nệm rơm

Nằm mơ sợi khói, nồi cơm cháy vàng

 

Củi tro vùi củ khoai lang

Lọ in lên má thơm tràng cười vang!

 

Tuổi thơ ngày nắng chang chang

Quây đìa tát cá, hàng hàng mồ hôi

 

Chia phe đánh trận bên đồi

Ngã nghiêng hoa bắp, đâu rồi địch ta?

 

Lằn roi nhớ mãi lời cha

–  Chiến tranh tan cửa, nát nhà… vong thân!

 

Tích tuồng, hát bội, đêm trăng

Chợt mê đào, kép. Kiếp giang hồ nghèo!

 

Biết buồn đêm mảnh trăng treo

Lỡ theo đom đóm lập lòe đồng xa

 

Cuối xuân giã biệt quê nhà

Thiếu niên quãy gánh thành ra phong trần

 

Kể từ khi ấy phù vân

Tuổi thơ gửi lại dấu chân ruộng đồng…

TÔI YÊU BIỂN TỔ QUỐC…

Tôi yêu biển Tổ quốc tôi

Từ khi vị mặn đầu môi đậm đà

Từ khi học sử ông cha

“ Đằng giang tự cổ…” âm ba sóng lừng!

 

Tôi yêu biển thuở rưng rưng,

Con dông làm tổ trong từng mộ… không

Khóc người đi biển bão giông

Bàn tay vun cát, mộ chồng… gió bay?

 

Lệ làng thế lính. Sức trai,

Ngàn năm giữ đảo, thẻ bài, tre, mây…

Hùng binh cắm mốc biển nầy

Mái chèo khua sóng đêm đầy sao thương!

 

Tôi yêu biển đảo quê hương

Việt Nam hai tiếng mến thương tự hào

Bởi chung nguồn gốc “đồng bào”

Quê hương một giọt máu đào vẫn tươi.

 

Từ khi yêu biển biếc… cười

Con tôm, con cá với người đảo xa

Yêu giận hờn, biển phong ba

Yêu đêm trăng với biển ngà ngà say!

 

Yêu thuyền lưới trĩu nặng tay

Yêu bờ bãi những lúc quay thuyền về

Biển là máu, thịt, đất quê

Những lênh đênh sóng, gió, về khơi xa…

 

Tôi yêu biển của quê nhà

Giữa xanh sắc biển, phong ba xem thường

Biển là hải phận, biên cương

Những trang sử có máu xương dân mình!

 

Hiểu đêm bên biển tự tình

Quê hương từ thuở chiến chinh xa rồi

Một ngày sóng biển cuộn sôi

Con chim báo bão… mồ côi bay về?

 

Biển son sắt vững lời thề

Giặc xâm lấn giữa bốn bề sóng vây

Bạch Đằng cọc gỗ còn đây

Hoàng, Trường Sa vẫn nước mây quê nhà.

 

Tôi yêu biển đảo thiết tha

Câu thơ “Thần” của ông cha vọng về

Thổi bừng lời “Hịch” trích thề

“Sử tri Nam quốc…” trẻ ê a hoài…

 

Tôi yêu biển thuở…sóng soài

Đuổi con còng gió mệt nhoài, hụt hơi

Đọc thơ tình giữa biển khơi

Mới hay chung thủy dẫu bời bời giông!…

(Theo Môi trường & Đô thị điện tử)