Nhà thơ Phạm Sỹ Sáu – Mai mày về tao xin gửi bài thơ

(Phapluatmoitruong.vn) – Nhà thơ Phạm Sỹ Sáu sinh năm 1956 tại huyện Hòa Vang, Tp Đà Nẵng, học Khoa Lý hoá vạn vật Trường đại học Khoa học Sài Gòn. Năm 21 tuổi, anh vào quân đội và chiến đấu tại chiến trường Campuchia. Cũng từ nơi gian khổ này, và trong 11 năm khoác trên vai áo lính, anh viết rất nhiều bài thơ về người lính, về chiến trường nơi bạn bè anh ngã xuống, nơi anh đã đi qua để rồi từ đó anh gieo vào lòng người nhiều bài thơ với các cung bậc cảm xúc mênh mang.

Trong 40 năm làm thơ, Phạm Sỹ Sáu đã xuất bản gần chục tập thơ, được trao nhiều giải thưởng văn học trong nước như: Giải thưởng Văn học Sông Mekong, Giải Nhất về thơ Cuộc vận động sáng tác Kỷ niệm 50 năm ngày thành lập Đoàn do Hội Văn nghệ, Thành đoàn và báo Tuổi Trẻ TP. Hồ Chí Minh tổ chức trong 2 năm 1980 -1981, Giải Nhất về thơ và Giải Nhì về ký trong Cuộc thi của Hội Nhà văn TP. Hồ Chí Minh tổ chức trong năm 1985 nhân kỷ niệm 40 năm thành lập nước… Hiện nay, nhà thơ Phạm Sỹ Sáu đang là Phó Chủ tịch thường trực Hội Nhà văn TPHCM, khoá 9.

Chuyên mục Nghệ thuật – Sáng tác của Pháp luật Môi trường điện tử trân trọng giới thiệu đến bạn đọc một số bài thơ về người lính của Nhà thơ Phạm Sỹ Sáu.

                                                                (Huỳnh Đạt tuyển chọn và giới thiệu)

 

Trích: Những mùa mưa đời lính đi qua

Năm 1977

Ở thành phố hát say sưa: miền Đông gian lao mà anh dũng
Tiếng chim nghe hoài mà thiếu tiếng cúc cu
Tổ quốc gọi chúng tôi lên đường làm lính
Hiểu gian lao qua từng đám bụi mù.

Núi Đất nhão dưới chân giày vải mới
Chân khềnh khàng đi như kiểu “Sạc -lô”
Những đồi, những lô uốn lượn nhấp nhô
Đêm báo động trượt chân té bên bờ công sự cũ
Và chúng tôi hiểu từ khi nhập ngũ
“Miền Đông gian lao…” không chỉ là một câu hò

Tập chiến thuật đêm dưới cơn mưa trên tầng lá mục
Mủ cao su chua làm phổi ruột cồn cào
Cái lạnh thấu xuống qua từng vết gai cào
Vải trây-di ngấm mưa vào càng nặng
Ngày bò lê trên đường băng ngập nắng
Bất ngờ cơn mưa ập xuống trắng trời
Đến Long Giao, cũng rẫy cũng đồi
Cũng cái nắng hạt mưa quyện vào nhau thời tiết
Cứ thế mùa mưa miền Đông đã cho chúng tôi biết
Bài hát điệu Valse bết đất những đôi giày
Doanh trại đỏ, gió đỏ, đỏ cả chân tay
Và máu đỏ lên đường ra biên giới
Mùa mưa đầu tiên chúng tôi mong đợi
Đã đi qua trong tiếng súng chiến trường.

Năm 1979

Đi qua mìn khô khoáng đãng
Từ Kơ-ra-chê, đến Ni-mít, Pai-lin
Qua những rừng dầu, suối cạn Âm-leng
Gặp Kôm-pông Thơ-mo bập bùng tiếng trống
Tiếng súng hôm nay chưa là tiếng vọng

Nên theo cơn mưa chúng tôi về phía Tây huyện Xi- Xô- Phôn

Cơn mưa đầu mùa gọi dậy những chồi non
Và chúng tôi đến bằng tình yêu mới mẻ
Cái tình yêu dẫn bằng bao chuyện kể
Một tiếng Xa-ma-khi, một tiếng, cuộc đời
Rừng biên giới sâu vẫn vang tiếng cười
Mà nỗi nhớ cháy trong lòng lính trẻ
Mưa đã làm lành những con đường đất nẻ
Cho chúng tôi chân không lội bì bõm đi tuần
Có phải mùa mưa bắt đầu ở Mô-hơn
Cái làng nhỏ nép bên rừng Phnôm Mê-lai ẩm độc
Đường tiến quân với những ô vuông ngang dọc
Có ngờ đâu mìn trái giăng hàng
Cây ngáng ngang đường, đêm rét, chiều sương
Cú bọc hậu thương nhau mình bầm ruột
Đêm lạc rừng, tiếng súng cầm canh gọi nhau não nuột
Về Đăng-cum làng biên giới không người
Về Đăng-cum mới hiểu hết đất trời
Nắng cháy mưa lầy chen vai mình chịu.

Tây Xi-xô phôn mùa mưa thứ ba tôi hiểu
Đất nuôi người cũng cần đổ máu xương
Phía sau chúng tôi cỏ đã sạch trong vườn
Và mạ đã mọc trên cánh đồng có người về lại
Kốp Túi, Xầm -rông đường  xa không ngại
Chúng tôi đi giúp dân, dù tiếng Khơ-me chưa biết lấy một lời
Thứ ngôn ngữ chân tay quả thật tuyệt vời
“Xi-bò-hoóc, xốc-xà-bay”(*)  chúng tôi quen rồi
Nên trạm xá mở, trường đón học sinh về đâu lạ
Chúng tôi sống trong tình yêu cao cả
Con trai thành phố đánh xe bò chở gạo giúp dân
Những đám cưới đầu mùa, người múa lâm-thôn đầy sân
Vẫn ưu ái mời boòn công-tốp (**) Việt Nam vào nhảy.

Gian khổ nhận về mình cho đời bình yên trở lại
Cho bát cơm đầy dân bạn, nước muối chúng tôi chan
Lúa đơm hạt rồi dân sẽ bớt khó khăn
Và rừng gọi nên chúng tôi vào Phnôm Mê-lai án ngữ
Con đường gian lao không kể bằng văn tự
Voi bỏ rừng mà người lại ngược đuờng voi
Những bữa cháo cầm hơi rừng vắng ánh trăng soi
Hơi đá lạnh bốc lên cho màu da xanh lại
Sốt rét quật từng cơn, từng người bải hoải
Tiểu đoàn gần bốn trăm quân còn khỏe bốn chục người
Đào giếng rách tay mà nước vẫn cứ trêu ngươi
Nên tắm giặt trở thành điều xa xỉ
Đồng đội ở Phnôm Mê-lai không lúc nào ngơi nghỉ
Khi mùa mưa đi qua, chúng tôi vẫn kiên trì.

Năm 1981

Hỡi bạn bè đã sống qua những mùa mưa biên giới
Giờ ở đâu khi nghĩa vụ đã hoàn thành
Thành phố chiều may mưa bay có xanh
Công trường nắng có nhớ bọn mình trên điềm tựa.

Những cơn mưa đi vào lòng thành lửa
Cháy khôn nguôi những kỷ niệm chiến trường
Năm mùa mưa đi qua như năm vết son
Bạn lên đường về mình thì ở lại
Năm tháng chiến tranh đã tôi cho bọn mình vững chải
Đủ sức vươn lên thắng mọi yếu hèn.

Hỡi bạn bè đã sống chẳng thể quên
Người ngã xuống để bọn mình còn lại
Tuổi trưởng thành với gian truân từng trải
Mình thương nhau, thương cả những giận hờn.

Năm mùa mưa đi tìm như năm vết son
Khắc vào lòng chúng tôi – những người lính ra đi từ thành phố.

Gửi bạn bè làm xong nghĩa vụ

Mai mầy về thành phố dang rộng tay
Đón mầy và đón bao thằng đã làm  xong nghĩa vụ
Mai mầy về bình yên trong giấc ngủ
Có nhớ bạn bè biên giới ướt sương đêm
Có nhớ tụi tao khát khao hôn lên mái tóc mềm
Của con gái một thời thương nhớ nhất
Mầy về mùa mưa, quần áo không lấm lem bùn đất
Dép sa-bô gõ trên phố chiều vàng
Quen tính hay đi mầy cỡi xe đạp lang thang
Có nhớ tụi tao cởi trần đi phục.

Hãy mở mắt ra nhìn đời trong đục
Nhìn thật bao dung và cũng thật là người
Hãy nhớ trong gian lao tụi mình vẫn cười
Trong thiếu thốn vẫn kiên trì khắc phục
Đừng chùn chân nếu chạm vào tiêu cực
Dấu ấn chiến trường nào dễ phôi phai.

Mai mầy về với người yêu trong tay
Hãy hôn giùm tao những nụ hôn đời lính
Hãy nói giùm tao trong phút giây trầm tĩnh
Rằng: cảm ơn nàng đã yêu lính biên cương
Gặp cô gái nào mầy thấy dễ thương
Hãy chào giùm tao nụ cười mong nhớ
Mầy đã trải qua những đêm nằm trăn trở
Cái riêng trong lòng đã chia sẻ cho nhau

Vết thương nào không quằn quại cơn đau
Lại mơ thấy đôi tay mềm chăm sóc
Tụi mình con trai lúc lòng chùng, chực khóc
Đâu phải yếu mềm khi vuốt mắt bạn thân.

Mai mày về đi dưới phố cây xanh
Nếu gặp nắng đừng đưa tay che vội
Hãy nhớ tụi tao trầm mình trong nắng dội
Khát dòng sông như khát thuở thanh bình
Phố lên đèn, ánh điện sáng lung linh
Có nhớ tụi tao bên này đêm – bóng – tối
Mấy tháng ròng giọt dầu hôi không biết tới
Nên rất trẻ thơ muốn trăng- sáng- bốn- tuần.

Mầy về ra nông trường, vào xưởng máy hay cơ quan
Hãy làm việc bằng tinh thần người lính
Cái thiếu ở chiến trường mày đâu cần làm sổ tính
Hãy làm thật nhiều sản phẩm giúp tụi tao.

Mai mầy về thành phố rợp cờ sao
Tao lại nhớ năm xưa tụi mình đi phấn khởi
Buổi tụi mình lên đường, chưa rõ bài Em vẫn đợi
Nên tay cô gái nào đứng vẫy mãi theo xe
Và thư đến với  tụi mình trong rừng khộp, rừng le
Thành sức mạnh trên đầu lê xuất kích
Mầy đi xi-nê có nhớ những lần bám địch
Nòng thép dài thay tay mát bàn tay
Tiễn mày về, gió lốc, bụi mù bay
Cho tóc rợp bám đầy đường ít nắng

Trung đội thiếu mầy tao càng thấy vắng
Nhưng vững tin đội ngũ vẫn có mầy
Tao chừ còn nặng nợ với cỏ cây
Nên chẳng biết nói sao cho mầy rõ.

Đất nước mình: hoà bình và súng nổ
Ở mặt trận nào cũng cần có lòng tin
Trong thời đại tụi mình đất nước sẽ bay lên
Bằng trí tuệ và mồ hôi tuổi trẻ

“Vì nhân dân quên mình ” bài hát dậy trong lòng mới mẻ

Mai mày về tao xin gởi bài thơ.

(Theo Môi trường Đô thị điện tử)