Nhà thơ Nguyên Trân – Trầm mình giữa chốn thinh không

(Phapluatmoitruong.vn) – Nhà thơ Nguyên Trân sinh trưởng ở Hà Nội, tốt nghiệp Học viện Quan hệ quốc tế, giảng viên đại học. Chị là tác giả của 2 tập thơ: Cỏ không tên – NXB Hội Nhà văn 2015 và Thinh Hương – NXB Hội Nhà văn 2016. Hiện chị sống và làm công tác đối ngoại tại Thành phố Hồ Chí Minh. Hội viên Hội Nhà văn TPHCM. Ngôn ngữ trong thơ Nguyên Trân khá tinh tế và pha lẫn chút đài các khi biểu đạt trạng thái cảm xúc. Năng lực hấp thụ và thẩm thấu thơ của chị rất nhạy cảm bằng đôi mắt rất văn chương trong đời sống của ngôn ngữ thi ca. Pháp luật Môi trường điện tử trân trọng giới thiệu thơ của Nguyên Trân đến với bạn đọc.

                                                                               (Phùng Hiệu chọn và giới thiệu)

ẨN

 

Thời gian

Là một đại lượng

Đếm bằng những gói cà phê

 

Tôi giải bài toán cuộc đời bằng phép tính giản đơn

Trên căn gác nhỏ

 

Tư duy ngăn nắp

Giữa bộn bề đồ đạc

Cũ mới giao thoa

 

Tôi gói ghém hành trình đã qua vào đôi tờ giấy trắng

Phiên bản gốc nằng nặng những riêng mang

 

Thức ngủ cùng bao vết dấu mùa vàng

Bao thăng trầm, vinh quang và cay đắng

Tôi đem cô đặc

Để chỉ còn

Giọt chiều thoảng đọng

Hư vô…

LẮNG

 

Tiếng dế chiều

Con diều

Vắt vẻo giữa tịch liêu

Ngờ nghệch đón

Dòng phiêu

 

Dường vô ngôn

Hoàng hôn

Cuồn cuộn bao sóng cồn

Chút mơ hồ

Chợt trỗi

 

Vắng

Con đường mờ nhạt

Tiếng nấc nghẹn xuân thì

Ru thầm

Miên

 

Ngày

Đã im lặng từ lâu

Quá khứ trở về từ đêm vắng

Tạo giọt mặn

Hạnh phúc hay khổ đau?

SÓNG HOANG

 

Em thèm trút nhớ đầy anh

Vén chiều bôi xoá mong manh giận hờn

Vít mây dệt chút bông lơn

Thêu thêm sợi gió man mơn môi mềm

 

Bẻ trăng gãy vụn đầy thềm

Huơ tay gom hết sao đêm kết đèn

Đây này lấp loá gương sen

Đây này cau nếp dậy men nồng nàn

 

Em thèm rót mật chứa chan

Má hồng ưng ửng vô vàn khát khao

Ngại chi anh hỡi tuôn trào

Dấy muôn con sóng dạt dào đỉnh vu…

TÌNH RONG

 

Em thả tình vào thơ

Giữa đêm khuya thanh vắng

Chiếc bút lông chấm nhẹ chút son môi

Vẽ đường cong thầm lặng

 

Lãng đãng giọt mồ hôi

Rịn bờ vai mềm đang rung khe khẽ

Hương trần tục mơ hồ

Khuấy trời đêm quạnh quẽ

 

Chút gió nồng lơ đãng buồn tẻ

Phe phẩy tiết Hạ oi nồng

Váy áo đem cởi bỏ

Trầm mình chốn thinh không

 

Em thả tình nơi bờ bến lạ

Tình ngơ ngác

Sấp ngửa bơ vơ giữa lòng thuyền ba lá

Phiêu du…

 

(Theo Môi trường & Đô thị điện tử)