Nhà thơ Nguyễn Thế Kiên – Giải thiêng vào vạn đại

(Phapluatmoitruong.vn) – Nhà thơ  Nguyễn Thế Kiên (bút danh Kiên lục bát) quê ở Nam Định, hội viên Hội VHNT tỉnh Nam Định, Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam hiện đang sống và làm việt tại Hà Nội. Đến nay, Nguyễn Thế Kiên đã có 8 tác phẩm đã xuất bản, trong đó có nhiều tác phẩm đoạt giải thưởng văn học trong nước. Trong khi rất nhiều tác giả trẻ hôm nay xa rời với với thể thơ lục bát- hồn cốt của bản sắc thi ca dân tộc thì Nguyễn Thế Kiên lại lặng lẽ và thủy chung với nhịp điệu thơ truyền thống đó. Điều đáng nói, thơ lục bát của Nguyễn Thế Kiên không chịu dễ dãi với sự ngọt ngào quen thuộc của thi điệu sáu-tám mà trong thơ anh, tính thế sự, tính đời sống dường như đã ngấm vào từng con chữ để làm nên một gương mặt thi ca trẻ rất đáng chú ý của dòng chảy thi ca đương đại. Pháp luật Mội trường điện tử trân trọng giới thiệu chùm thơ đặc sắc dưới đây của nhà thơ Nguyễn Thế Kiên.

(Phùng Hiệu chọn và giới thiệu)

Tháng 9
Mênh mông nước ùa về tháng chín
Thánh thần xưa còn hóa cỏ cây này
Điện báu vẫn bốn bề hương khói
Bốn mặt chầu vẫn phục giả cơn say

Tháng Chín hướng cửu trùng thiêng liêng
Mở ngõ ăn mày tùy ý cả
Ta cứ ngước lên đền đài xao xuyến
Kệ phàm trần trắng bụng lấm lưng.

Tháng Chín nhỉ, giải thiêng vào vạn đại
Nước mắt, mồ hôi sẽ lập miếu tôn thờ
Ngai vàng chẳng là riêng phong thiên tử.
Thánh nhân còn đang tuổi phôi thai.

Tháng Chín ạ, cơ giời. Thôi đừng hỏi
Bão tự nhiên len lén dưới bão người
Những mảnh chĩnh từ bờ tre sống lại
Hóa thánh thần vuông khép cuộc buông xuôi…

Cho ta và em và cỏ.
Thế thời loạn tự trong em
Nên khôn ngoan lẫn cuồng điên thật người

Tay không trong những khóc cười
Qua dâu bể dựng hình hài non sông.

Lặng đầy đặn dưới bão giông
Những mùa cỏ biếc thổi lồng lộng yêu.

Quê…
Tường rêu vẫn mốc lên quê
Cỏ xanh biếc gọi ta về tháng Hai

Duyên quê xe tự rét đài
Mấy ngàn năm cũ chả sai bao giờ.

Tảo tần quê vẫn nên thơ
Cho đồng xanh nối đôi bờ tương tư

Lòng quê – lòng mẹ nhân từ
Ta muôn nẻo phố, hồn cư trú làng.

Tuổi ba mươi
Như vệt tháng sáu bò qua mùa hạ
Hằn lên hừng hực
Tuổi ba mươi
Đằm lại đàn bà.

Em ngớ ngẩn
Soi vào ta nhận diện
Hai cục than
Nóng đỏ bén sang mùa

Tuổi ba mươi
Dốc vào hương nắng
Cơn mưa tìm cớ giải nồng
Bao hớt hải sang sông…

Biết lo toan lén đậu vào đuôi mắt
Chân mày vẫn cong kiêu hãnh phải lòng
Chăm chút giữ hương hè đi chầm chậm
Em ba mươi đầy chín vía sen hồng

Thơ ơi…
(Xin đừng nhân danh những thiêng liêng để trục lợi)

Những vui vẻ
Thơ muộn về
Vừa trăn trở đã bộn bề ứa sang

Thơ
sinh từ những trái ngang
Mồ hôi chữ
mặn đằm sang cõi người.

Thơ ơi, đã chạm phải thời
Đổ ba vạn chín nghìn… lời nhân danh.

Đầu trời
vẫn gối cao xanh
Có nghe
cuối đất tròng trành… động lên

(Theo Môi trường & Đô thị điện tử)

Ảnh: Nhà thơ Nguyễn Thế Kiên – Nguồn Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here