Nhà thơ Nga Vũ – Mẹ tôi chuyển cả mùa Đông sang bờ

0
214

(Phapluatmoitruong.vn) – Đọc thơ của Nga Vũ chúng ta có thể cảm nhận được tình yêu thiêng liêng và cao cả luôn dành cho Mẹ.  Những câu thơ lục bát với nhiều ngôn từ chắc lọc, lời thơ mềm mại, dịu êm mà đau đáu: “Mẹ ơi bạc trắng phiêu linh/ bên sông con nước lại hình như trôi/ ngược chiều gió thổi đơn côi/ con nghe nước mắt ướt rồi mùa thương…” và “Cánh cò chuyển gió sang sông/ Mẹ tôi chuyển cả mùa Đông sang bờ/ áo nâu vạt mỏng ơ hờ/ bao mùa trăng vỡ vẫn chờ mênh mông…”. Pháp luật Môi trường điện tử trân trọng giới thiệu thơ của chị đến với bạn đọc.

(Quang Trường chọn và giới thiệu)

MẸ ƠI ! THÁNG BẢY LẠI VỀ

Mẹ ơi tháng bảy lại về
huệ thương tròn nụ bông kề liền bông
ngoài kia gió ngập tràn đồng
sương khuya ướt cả khúc sông ban chiều

chắc là nơi ấy – phiêu diêu
chắc là anh với Cha đều rất mong
bát hương khói quyện thành vòng
hình như – có lẽ…mùa đông xa dần

Mẹ ơi tháng bảy mùa dâng
chút thương chút nhớ bâng khuâng buốt lòng
Mẹ đừng khóc nhé –  bến sông
tiễn người giờ lại ngồi trông ảnh hình

đêm nay đêm của nghĩa tình
bát cơm Mẹ xới hiển linh anh về
hình như ấm cả lời thề
ngày xưa ước hẹn – ven đê anh cười

Mẹ ơi! ngọn gió bên trời
cũng thương Mẹ đấy – hát lời trầm ca
đêm nay huệ nở tròn hoa
hình như nước mắt lại nhoà đêm nay

(Viết cho tháng bảy tri ân)

TRỞ VỀ

Cỏ lau dạt dưới bóng chiều
Mẹ ơi đường vắng cô liêu trập trùng
ngã ba ấy vẫn mông lung
sương rơi ướt Mẹ lạnh cùng tim con

chả là bao nỗi héo hon
Mẹ đong ngập với nước non mịt mùng
cơn mơ đau đến tận cùng
tóc xanh còn đó- Mẹ rưng rưng chiều

đã bao mùa gió liêu xiêu
Mẹ cầm chiếc áo đan nhiều ước mơ
chỉ còn đây những bơ vơ
những đau buốt dạ – những ngơ ngẩn hồn

nhà mình ở tận cuối thôn
vắng con bồ lúa chẳng còn thơm hương
sắn khoai lăn lóc chân giường
cọng rơm mỏng tựa làn sương cuối chiều

bây giờ con nhớ Mẹ nhiều
bát hương Mẹ cắm… hồn phiêu phất hồn
rừng xanh vẫn giấu nụ hôn
con thầm mơ mảnh trăng tròn đường quê

đêm nay con sẽ trở về
dõi theo bóng lá triền đê năm nào
hình như trời đất xôn xao
đón con Mẹ nhé! trăng vào trong mơ

Mẹ ơi! tim Mẹ – bài thơ

(Viết cho tháng bảy tri ân)

MẸ TÔI

Cánh cò chuyển gió sang sông
Mẹ tôi chuyển cả mùa đông sang bờ
áo nâu vạt mỏng ơ hờ
bao mùa trăng vỡ vẫn chờ mênh mông

xuân thì Mẹ đã ngóng trông
Cha đi bằn bặt cánh hồng vắng tin
bao mùa hoa nở đồi sim
thì bao nhiêu bận Mẹ tìm trong mơ

ngọn đèn nhân chứng bơ vơ
Mẹ nghiêng nghiêng cả thẫn thờ trăng khuya
đồng xa ngọn gió sương chia
nửa đằm ngoài cửa nửa vừa trong tim

Mẹ tôi xuân sắc lặng im
mà đời bạc tựa cánh chim lạc bầy
Cha đi theo ngọn gió bay
một mình- một bóng- Mẹ đầy xót xa

trời ghen – phận mỏng đàn bà
vọng phu Mẹ phải nhạt hoa phấn đời
thương Mẹ – thương nụ hoa rơi
chỉ xin cuối đất cùng trời Cha hay…

(Viết cho những người Mẹ trong chiến tranh)

(Theo Môi trường & Đô thị điện tử)

Ảnh trong bài: Nhà thơ Nga Vũ