Nhà thơ Mai Tuyết – Trái tim nhiều kẽ hở

0
5549

(Phapluatmoitruong.vn) – Nhà thơ Mai Tuyết tên thật là Thành Mai Tuyết, sinh năm 1960 tại Tây Ninh. Hiện đang sống và làm việc tại Tây Ninh, là Hội viên Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Tây Ninh. Thơ Mai Tuyết khá hiện đại, ngôn ngữ của đời sống đương đại như hơi thở cháy bỏng qua những nét bút thực dụng nhưng đầy hình tượng thi ca Sợi tóc nhàu/ Khi cơn giông vừa đến lật tung từng góc phố/ Trái tim em có nhiều kẽ hở/ Anh bước vào sao quá đỗi hồn nhiên…”. Pháp luật Môi trường điện tử trân trọng giới thiệu  thơ của chị đến với bạn đọc.

                                                                               (Bảo Hà chọn và giới thiệu)

NGHE THÀNH PHỐ GỌI TÊN

Nơi em bắt đầu đi
Câu thơ cũ sẽ oằn lưng gánh
Chuỗi ngày buồn làm đôi mắt em chưa một lần ráo tạnh
Ai phía bên kia đồi đang nắm níu ngày hụt hơi

Nước mắt khô
Làm sao rót cho tràn đầy ly bóng tối
Có đôi môi nào đang hấp hối
Cắn vào nỗi buồn xiềng xích nối đuôi nhau

Sáng em đi
nghe thành phố càu nhàu
Hiên cửa nhà ai mùa về ngồi ngủ gật
Nấp vào trong từng khuôn mặt
Bỏ quên sau lưng những tên phố tên đường

Nước mắt cạn nguồn
bắt đầu từ một cơn đau đi qua vùng ký ức
Ngày đã thức, tình yêu đã thức
Chỉ có em ngủ quên trong ô cửa khép màu xanh
với giấc mơ không có anh
như vết cắt

Nơi em đến
là vùng cỏ non có giọt sương đêm đọng mềm trên khóe mắt
Đôi mắt mở toang ngược về phía nắng
Có gió hát, có câu ca xưa vụt về trong thinh lặng
Con chim sẻ qua đời
Và anh…
anh cũng đã đi rồi
Nắng không về và cánh thiên di đang xoải mình về phía núi
Em lầm lụi đi nghe thành phố gọi tên mình…!

SỢI TÓC RƠI NGHIÊNG

Hôm tiễn anh đi
nắng chiều không đủ sáng
thắp vườn nhà soi bóng cô đơn những nụ hoa trầm cảm
Cỏ dưới chân trải thảm
vướng vào vai mềm sợi tóc hững hờ rơi

Em đưa tay
níu mùa chơi vơi
sao đan nhau một màu hoài niệm
Hơi thở của đêm cọ xát vào thời gian như tìm kiếm
Mọi cánh cửa được mở toang đi về phía mặt trời

Khu vườn xưa
in bóng chỗ ta ngồi
còn sót lại những nụ cúc họa mi trắng lạnh
Nỗi buồn hiện lên vẹn nguyên màu ảo ảnh
Như sợi mây đen lách mình trườn qua phía chiêm bao

Sợi tóc nhàu
khi cơn giông vừa đến lật tung từng góc phố
Trái tim em có nhiều kẽ hở
Anh bước vào sao quá đỗi hồn nhiên

Em vò nát ưu phiền
bằng tiếng mưa đêm vội vã
Căng mắt ra nhìn con đường nào đưa anh đi và em về nơi nghiệt ngã
Xâu nỗi buồn bằng sợi tóc rơi nghiêng..!.

THỜI GIAN KHÔNG MÀU

Thời gian có màu gì
mà em vo tròn nhốt lại trong chiếc ly màu trắng
Có phải màu vàng của nắng hay xanh úa màu rêu
Màu của cánh đồng cỏ lau gió rợp mỗi chiều
Ngôn ngữ của gió rít lên làm lòng em lạnh cóng

Giữa cánh đồng thời gian sao chỉ có một mình một bóng
Nắng có còn về không hay vẫn cứ suốt đời theo mây trôi như hoang vu
Em có kịp nhốt tiếng mưa rơi vào khoang ngực ẩm ướt mặc dù
Không phân biệt được đâu là nước mưa và nước mắt

Trôi tuột khỏi đời nhau để rồi kẻ bước đi người ngoảnh mặt
Hằn lên bóng mình còn in dấu cơn đau
Em muốn tìm gì trên cánh đồng thời gian đã nát nhàu
Màu trắng trong của một đêm anh làm rơi cúc áo

Cô gái tuổi hai mươi đang cuộn mình ẩn náu
Trong vòng tay anh nghe con tim tan hoác vỡ cuối trời
Ngày định mệnh vo tròn nỗi đau em hay là ngày tình yêu lên ngôi
Ngồi nuốt ực bóng đêm đang rơi ngoài hiên cửa

Có thể nào cho em vẽ lại màu thời gian thêm lần nữa
Nhốt bóng mình đâu đó để không ngồi đong đếm những buồn vui
Để sợi chỉ vô tâm không xâu hết chuỗi bùi ngùi
Đem ném trả và cứa vào lòng em cái ngày xưa chưa cũ…!

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here