Mai Khoa – Tiếng cười theo gió bay xa

(Phapluatmoitruong.vn) – Nhà thơ Mai Khoa quê quán Bình Định, hiện đang sống và làm việc tại TP.Hồ Chí Minh. Hội viên Hội Nhà văn TP.HCM. Chị đã xuất bản 3 tập thơ: Thu Hà Nội – NXB TN – 2010; Sóng pha lê – NXB Văn Nghệ 2011; Thương về một miền quê – NXB HNV 2013. Khái niệm về thơ, chị viết: “Thơ là người, tôi đã yêu thơ từ khi còn học phổ thông cho đến lúc trưởng thành. Thơ là món ăn tinh thần giúp mình vượt qua bao gian khó. Với tôi, thơ luôn gắn bó trong đời sống của mình như người bạn vong niên, rút gần khoảng cách đến với bạn bè nhiều hơn”. Pháp luật Môi trường điện tử trân trọng giới thiệu thơ của chị đến với bạn đọc.

                                                                   (Quang Trường chọn và giới thiệu)

Miền cổ tích

Em đã từng gieo hạt vô tư
Để tuổi xanh không vội vàng xuống phố
Đuôi mắt ướt mi miệng cười hoa nở
Áo hoa cà vấp ánh mắt người dưng

Pha lê thấu tận cùng ước mong
Sóng lên màu giọt tình em nhấp cạn
Chút nồng nàn khiến con tim náo loạn
Anh kiếm tìm khúc biến tấu ngả nghiêng

 

Có đôi khi đã chạm được tới em
Lại để mất một khoảng không cần thiết
Có đôi lần đã dạt dào tha thiết
Sóng lại dìm tăm cá bóng chim

Sóng pha lê lại lần nữa đi tìm
Nơi môi em đặt dấu son bờ vực
Nơi pha lê trong suốt hình hài thực
Với một lần tưởng chạm cả trời sao

Ơi Pha lê! Xin đừng len vào
Miền cổ tích trinh nguyên em nhé
Để giữ nguyên tâm hồn tươi trẻ
Sóng pha lê nhuộm đỏ một dáng kiều.

Miền Anh.

Trọn một ngày em mải miết cảm ơn

Những tin nhắn chúc mừng ngày Phụ Nữ

Những đóa hoa hồng tươi rực rỡ

Bên góc bàn làm việc sớm mai.

 

Trọn một ngày với những mê say

Nơi công sở, nơi bè bạn trang lứa

Pha lê chạm nhau sóng tràn òa vỡ

Những tiếng cười theo gió bay xa.

 

Có một ánh nhìn nơi ấy miền anh

Đang neo chờ phút giây lặng lẽ

Không hoa hồng kiêu sa lộng lẫy

Đôi mắt ngời tia sáng lung linh

 

Anh vẫn thế cho đi nhiều như thế

Trước tình em bình dị bao dung

Cảm ơn nhé, tình yêu tha thiết

Để bình yên mái ấm thủy chung.

 

Trở về biển Quỳnh Long

Anh,

Một mình trước biển

Trước ký ức xưa

Trước gốc bàng cổ thụ

Nơi bầy chim tìm cõi trú

khi biển bão giông.

 

Anh,

trước mênh mông

Thấy mình nhỏ bé

Chiếc lá bàng tấm vé về tuổi thơ

theo mùa lá rụng

theo từng con sóng

Đưa thuyền ra khơi – đón thuyền về lộng

Bóng cha lặng lẽ bên chiều

 

Anh

Trước đồng muối thẳng cánh cò

chiều chiều ngút ngát

Cơn gió nào vuốt tóc mẹ bay

Vòng quay xe cút kít

Chở tình nghĩa tròn đầy

 

Quê hương là đây

Là tiếng kẻng vỏ bom treo trên cây bàng trăm tuổi

Là tiếng thì thầm của vỏ cây sần sùi chờ đợi

Bước chân anh trở về.

 

Mẹ vẫn đong từng hạt muối mặn ngoài kia

Cối trầu đằm môi, vành khăn mỏ quạ

đợi con trở về bái Tổ vinh quy

***

Gió cửa biển gọi mời ta đó

Mùa lại mùa

Biển Quỳnh Long

ta lại Sánh đôi.

(Theo Môi trường & Đô thị điện tử)

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here