Lương Cẩm Quyên – Từ khi đất nhú chồi yêu

0
5880

(Phapluatmoitruong.vn)Sau khi xuất bản tập thơ “Sao không thể một lần chạm sóng”, Lương Cẩm Quyên vẫn tiếp tục miệt mài sáng tác. Và 2 năm gần đây thơ của chị thay đổi rất nhiều, từ nội dung đến ý và tứ thơ đều mang đậm dấu ấn của nghệ thuật ngôn ngữ và đa dạng về thể loại. Trong bài “Từ khi” có những câu thơ rất hình tượng, giàu súc tích: “Từ khi đất nhú chồi yêu / Nước kia cũng nảy xanh chiều búp mưa / Biển reo nắng sóng nô đùa/ Tiếng chim thả dọc suối mùa biếc trong”. Với những câu thơ như thế này, tôi tin rằng trong tương lai Lương Cẩm Quyên sẽ còn tiến xa hơn nữa.

Tác giả Lương Cẩm Quyên sinh ra và lớn lên ở Đà Lạt, hiện sinh sống  làm việc tại TPHCM. Pháp luật Môi trường điện tử trân trọng giới thiệu chùm thơ của chị đến với bạn đọc.

                                                                        (Phùng Hiệu chọn và giới thiệu)

TỪ KHI

Từ khi gió buộc vào tôi

Lời xa xăm ấy cũng ngời sắc xanh

Từng đêm mưa lạnh dỗ dành

Ru ta với  những mong manh vách đời

 

Từ khi người buộc vào người

Cỏ hoa mượt thắm góc trời tương tư

Mùa yêu thăm thẳm sa mù

Lặng rơi một bóng giữ thu lá vàng

 

Từ khi yêu chạm nhỡ nhàng

Dòng sông ngấn nước trôi ngang mắt chờ

Khát khao cuồn cuộn xô bờ

Dã tràng se cát đợi chờ  ngày vui

 

Từ khi đất nhú chồi yêu

Nước kia cũng nảy xanh chiều búp mưa

Biển reo nắng sóng nô đùa

Tiếng chim thả dọc suối mùa biếc trong

NHỮNG MÙA ĐÔNG XỨ NGƯỜI

Những mùa đông xứ người khía vào nỗi nhớ

Mùi cơm mới quê nghèo thơm nức tuổi thơ

Tiếng cười giòn cây cà rem thuở nhỏ

Những buổi tắm mưa năm bảy đứa trốn tìm

 

Nhớ lúc cười vui, giận dỗi, ăn gian

Trên bãi cát quê hương bao trò tinh nghịch

Sương khói xứ người mùa đông càng trống vắng

Trống phía con đò cổ tích chở vầng trăng

 

Tiếng dế hoang ra rả vườn đêm

Mùa náo nức rộn hương rơm rạ

Tiếng bắp rang nổ giòn pháo nổ

Hẹn hò nhau chơi đuổi bắt đường làng

 

Đông xứ người liệu có giàu sang?

Mà vẫn đói lời quê tiếng Việt

 

Đói những hồn làng mùa quê nắng ấm

Mẹ ngóng chờ con bên ngọn khói lam chiều

 

Mái cọ xanh, ấm chè xanh xứ sở

Nụ vối thơm hương bưởi quê nhà

Ngày cuối năm rậm rịch đường ngõ chợ

Ngóng tết về trong ấm áp đoàn viên

 

Ôi những mùa đông biền biệt cố hương

Khi quạnh vắng lòng ta còn xứ sở

Cây có gốc, suối có nguồn, người có tổ tiên dòng họ

Có Mẹ Cha tựa cửa đợi từ ngàn xưa

 

Đợi những đứa con khắp chân trời góc bể

Một ngày về đất níu những bàn chân

Những cánh mai vàng rực nắng phương Nam

Hồng đào bừng xứ Bắc

Tết đã chuyển gần, mùa xuân tỏa sắc

Như hồn quê quyện cả đất trời

Như lửa ấm cội nguồn Mẹ Cha vừa  thắp

Ngọn lửa đầy xua rét lạnh mùa đông.

(Theo Môi trường & Đô thị điện tử)

 

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here