Kiên Nhẫn – Ngỡ em về xa khuất

(Phapluatmoitruong.vn) – Kiên Nhẫn Tên thật là Nguyễn Kiên Nhẫn sinh ngày 03/03/1984, quê quán Quảng Ngãi. Hiện anh đang là giáo viên dạy học tại Trường THCS Trần Quốc Toản, huyện Đăk Rlấp, tỉnh Đăk Nông.

Là hội viên Hội văn học nghệ thuật tỉnh Đăk Nông. Năm 2017, anh xuất bản tập thơ đầu tiên với tựa đề Khúc giao mùa. Ngoài ra anh còn có nhiều thơ in chung ở nhiều tuyển tập khác. Pháp luật Môi trường điện tử trân trọng giới thiệu thơ anh đến với bạn đọc.

(Quang Trường chọn và giới thiệu)

LỠ LÀNG BẾN MỘNG TÌNH YÊU

 Rồi con gió cũng về cùng năm tháng
Đông lạnh lùng cất bước giữa lãng quên
Thu sướt mướt nhỏ lệ như bắt đền
Lá vội vàng rơi rụng chẳng từ ly.

Rồi độ ấy, em vội vã ra đi
Lời âm thầm: yêu em chưa kịp nói
Và vì thế, em dùng dằng hờn dỗi
Trách nhau rằng: sao anh nỡ vô tâm.

Em yêu hỡi! anh sợ những thăng trầm
Gieo đớn đau khi trắc trở ràng buộc,
Cuộc đời này đâu thể nào biết trước
Duyên phận tằm đau nhả sợi trái ngang.

Xuân sẽ đến khi đông giá điêu tàn
Anh sẽ tìm bến mộng khắc lời yêu
Anh về đây. Làn gió cuốn mây chiều
Đọc thư buồn vì bến không … còn em.

TIẾNG LÒNG

 Có gì đâu khi cuộc đời được mất
Mượn tơ trời giăng bủa cõi nhân sinh
Mây của trời và số phận của mình
Thơ chia buồn và khỏa lấp niềm riêng.

Không phân ưu, không trốn tránh ưu phiền
Mượn thi hứng để tô đời thêm đẹp
Mỗi khung đời là mỹ họa em ơi!
Cùng ca ngợi, cùng khơi nguồn mạch sống.

Hãy lên tiếng cho trái đất tươi rộng
Sông hiền hoà mãi đổ ra biển khơi
Chim tung cánh, lời ca mãi gọi mời
Vẽ tình yêu trên tranh đời muôn sắc.

Vẫn biết rằng không gì là bền chặt
Nối sợi dây thân ái cho thật dài
Mở mắt nhìn là gặp ánh ban mai
Đừng sống vội, vô cảm… để Đời đau.
HOANG TƯỞNG

 Đêm ú ớ giật mình cơn mộng tưởng
Cơn gió gào rít nặng cả bờ mây
Nỗi nhớ thương trào dâng bóng dáng gầy
Và mộng tưởng ngỡ em về xa khuất.

Người yêu ơi! Tình yêu là có thật
Như mặt trời soi rọi trái tim côi
Vậy mà sao đường tình chưa mở lối
Để đêm về mộng giấc mộng hoang du.

Ngày mùa đông băng giá cõi ngục tù
Nhốt xác phàm cho hồn phế điêu linh
Xa xa kia trăng treo mảnh cuối ghềnh
Xin gửi nhớ theo về miền xa ngái.

Mây lãng du đi đi hoài xa mãi
Mong yên bình cùng em bến mơ vui
Để trăng kia sẽ không hờn không tủi,
Đêm vào hồn thôi hoang tưởng xa xôi.

TRÒ CHƠI RUBIK

( hoạ cùng bài thơ cùng tên của nhà thơ Đặng Tường Vy )

 Em chơi trò Rubik
Xoay trở lật ngược xuôi
Anh điên dại ngậm ngùi
Vì mãi đi tìm nhau.

Anh biết Rubik đâu
Vì trò chơi nhiều mặt
Vì Rubik muôn màu
Mà anh thì vụng dại.

Bàn tay em lật trở
Đâu biết thật, đúng, sai
Anh tìm hoài, tìm mãi
Vẫn thấy thật muôn màu.

Em lại xoay lật trở
Mong tìm được màu chung
Cho anh pha nét cùng
Xoa đau thương lầm lỡ.

Em vất vả lật trở
Xoá màu đen tối tăm
Anh khuyên nhủ em rằng:
Màu đen nhưng trong sáng.

XUÂN THA HƯƠNG

 Tìm xuân phố vắng đơn côi
Về ôm nỗi nhớ lạnh rồi với đêm
Nghe đâu giọt đắng môi mềm
Tha phương một bóng lẻ thềm gọi xuân.

Quê hương gợi nhớ bao lần
Ầu ơ! Bên bếp lửa gần cùng nhau
Quây quần nồi bánh canh thâu,
Giờ sao khắc khoải gọi câu ân tình.

Ta đi rải bước một mình
Đường còn rộng mở bóng hình mỗi ta
Nơi đâu? Đâu cũng là nhà
Xa xăm khuất nẻo, xa xa độc hành.

Xuân này lại đến thật nhanh
Tuổi đời quá nửa cũng đành vậy thôi.

(Theo Môi trường & Đô thị điện tử)