Huệ Thi với tập thơ Ngược dòng ấn tượng

(Phapluatmoitruong.vn) – “Ta đã uống nửa đời bằng nước mắt/ Nhạt chiếu chăn tắt lửa lúc sa lòng/ Một chén sầu ướp mặn cả long đong/ Là vai diễn không màn nhung gấm lụa…”. Đấy là những câu thơ mở đầu trong tập thơ Ngược dòng của nhà thơ Huệ Thi, một nhà thơ trẻ sinh ra tại Quảng Nam nhưng lại sống và làm tại Thành phố  Cần Thơ.

                              Bìa Tập thơ Ngược dòng của tác giả Huệ Thi

Nhận xét về thơ Huệ Thi, nhà văn Trịnh Đình Nghi viết: ” Nếu như ở ba tập thơ trước, ta thấy Huệ Thi với những hồn nhiên, những suy tư trăn trở, những ngọt ngào yêu thương, bỗng dưng khóc bỗng dưng cười… Thì trong “Ngược Dòng” lại cho ta gặp một Huệ Thi đầy trải nghiệm, rắn rỏi và quyết đoán, bản lĩnh và yêu thương”.

Nhà thơ Huệ Thi tên thật là Nguyễn Thị Huệ, sinh năm 1982, tại Đại Lộc, Quảng Nam. Hiện sống và làm việc tại Thành phố Cần Thơ. Hội viên Hội Nhà văn Thành phố Cần Thơ. Chị đã xuất bản bốn tập thơ, và tập thơ Ngược dòng là tập thơ thứ 5 sẽ được ra mắt vào ngày 11/3, tại Nhà Thủy tạ Khu du lịch Mỹ Khánh, Thành phố Cần thơ. Phapluatmoitruong.vn trân trọng giới thiệu chùm thơ được rút trong tập thơ Ngược dòng của chị đến với bạn đọc.

(Phùng Hiệu tuyển chọn và giới thiệu)

VÀNG PHAI KHÓC NHỮNG HAO GẦY

Ai đã từng nghẹn giữa trời tháng 9
Phút heo may lầm lỡ hoá cuộc tình
Ta bên người chẳng thể giữ môi trinh
Lạc bàn tay một đời chưa tìm lại

Phút bên nhau, giận hờn cơn nắng quái
Bóng thôi nghiêng se sắt nửa nụ cười
Gió vỡ rồi, lúc mắt nhắm tinh khôi
Mây ngũ sắc bỗng ngừng trôi hờ hững

Ta yêu nhau, nguyện thề lời tháng 9
Khúc hoà ca trầm bổng cả đoạn đường
Lọn gió nào vấn víu mọng như sương
Trong như thể tình ta trao người vậy

Khắc thời gian xếp hằn lên mắt ấy
Cuộc tình xa âm điệu chẳng còn nồng
Thương hao gầy xướt cóng tựa mùa đông
Ánh đèn khuya khóc nhạt nhoè ký ức…

MƯA CHIỀU GIĂNG PHỐ

Em có tiễn anh đâu
Sao trời chiều mưa đỗ
Ánh mắt như bão tố
Vần vũ cả hoàng hôn

Em nào có dỗi hờn
Buông đôi tay còn lạnh
Hơi tràn môi sóng sánh
Vị ngọt đã kịp tan !

Ừ thì em phải ngoan
Lớn rồi không được khóc
Đừng hoen mi ngà ngọc
Anh xót đến trăm năm

Ai đã giữ xa xăm
Sân ga giờ chuyển bánh
Níu cơn mưa đừng tạnh
Hoà cung nhớ vào đâu ?

Mưa buồn mưa khóc giọt đau
Thương em bật gót nhuốm màu phù du

 CHO EM MỘT LẦN

Cho em được riêng mình
Xin một lần được khóc
Nức nở trong anh
Khắc khoải trên vai
Em ru thanh xuân bằng tháng ngày cay đắng
Em run đôi tay guộc gầy năm tháng
Lê thếch áo cơm

Cho em xin đêm riêng mình
Ngắm đời vội vã
Chén men cay tuột qua môi buốt lòng hoang giá
Lặng lẽ hằn vết thời gian
Bặm tím vị buồn, gói trọn gian nan
Góc đời trôi qua bao lần đau đáu
Em chưa từng nông nỗi
Gục một lần khóc cạn ánh đèn khuya

Cho em về
Mặc đêm tối ngoài kia
Nơi bậu cửa nụ cười không vỡ nát
Trái tim em đừng thêm lần chết ngạt
Khép bi hài vai diễn lúc nào thôi …

  KHOẢNG LẶNG

Bỗng một hôm khoảng lặng
Rớt vào ngày bão giông
Em không còn lần lữa
Hờ hững buồn như không

Xích gần thêm chút nữa
Trống vắng kế gần bên
Choàng tay ngờ hơi ấm
Khuyết lấp mọng đầy lên !

Đêm
Bốn bức tường loang lổ
Bóng đè bóng hoài nghi
Lặng im nghe hơi thở
Khoảng lặng chẳng rời đi

Ngày
Bên ngoài chim ríu rít
Gió vờn hỏi mây bay
Em ! Mình em vẫn vậy
Ôm trống vắng nào hay

Nhoẻn cười thương đời lặng
Nhặt nhạnh mãi bình yên
Gom xây ngày dệt lối
Gối mình chút an nhiên !

 MÙA THU DANG DỞ

Em xếp yêu thương vào ngăn hành lý
Chút nhớ
Chút hương
Của mùa thu lầm lạc

Em gói chùm hoa sữa vỡ nát, níu thoảng phố đêm
Vài chiếc lá cong mình chưa kịp úa
Em nhặt đám mây bồng bềnh, lơ đãng dấu vào túi nhỏ, góc khuất ngu ngơ

Gom cả những đợi chờ bao nhiêu lần khất hẹn…
Xin người đừng đến
Nhẹ bước quay lưng

Đã trăm bận rưng rức ngập ngừng
Và thôi,
xin đành nén lại
Có những giấc mơ chỉ là mãi mãi
Em giữ riêng mình mùa thu dang dở
về phía trời Nam…

CON VỀ

Con về lay vội hàng cau
Hỏi trầu bao tuổi héo sầu bên sân ?
Rêu phong phủ xám bụi trần
Xanh xao từ thuở chuông ngân vọng đồng

Con về gió vắt bên song
Kẻo cà chẻ bóng trăng cong đêm hè
Bóng ai thấp thoáng bờ tre
Ngỡ cười đọng lại mân mê một đời

Con về
Hè bỗng mưa rơi
Khóc than như thể trắng trời khăn tang
Như hôm mẹ bỏ vội vàng
Vuốt tay nào kịp đã toan giã từ

Con về
Uất nghẹn lời ru
Ngỡ như tiếng Mẹ thiên thu chẳng rời
Thâm trầm nhà cũ,
Mẹ ơi
Con về nước mắt tuôn rơi

bao lần !

 KHOẢNG LẶNG TÌNH CÂM

Có những lúc nhớ anh nhiều đến thế
Một bờ môi cắn chặt chẳng muốn rời
Sợ một lần đưa tiễn trống chơi vơi
Về phương ấy
Vòng tay em dang dở

Có những ngày hóng đợi giá cơn mơ
Thật màu nhiệm như khu vườn cổ tích
Chỉ khẽ ôm anh,
ấp trên vòm ngực trong hư vô tĩnh mịch
Chạm mùi hương ân ái vọng cả trời

Có những chiều ước đừng hạt mưa rơi
Đừng nhắc nhớ bóng anh mờ dĩ vãng
Đừng gọi tên anh trong cơn thuỷ triều sắp cạn
Đừng yêu say chao đảo đoạn kết buồn

Khoảnh khắc nào qua, nỗi nhớ chợt tuôn
Anh vẫn xa trong ngóng chờ tuyệt vọng
Một mình em thôi, tự ru mình ủ nóng
Lật úp bàn tay xoa dịu suốt canh dài

Yêu người nào sợ đắng cay
Lo câu tình phụ nay mai phụ tình

 Huệ Thi

 

 

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here