Gối đầu về phía không em…

(phapluatmoitruong.vn)Hội nghị Những người viết văn trẻ TPHCM lần 4 vừa qua (tổ chức tại TPHCM và Vĩnh Long) đã quy tụ hàng chục cây bút trẻ, trong đó có tên Nguyễn Văn Lương. Anh sinh ở Quảng Ngãi hiện đang dạy học tại TPHCM. Tuy chưa xuất bản tập thơ nào nhưng thơ Nguyễn Văn Lương được giới thiệu trên nhiều báo, tạp chí văn học địa phương và trung ương. Anh bén duyên với thể loại thơ đương đại, thể hiện khá hoàn chỉnh về cấu trúc và ngôn ngữ của thơ mới. Pháp luật Môi trường điện tử trân trọng giới thiệu thơ của anh đến với bạn đọc.

(Phùng Hiệu giới thiệu)

VẤP TÌNH

Sáng nay,
Tình cờ giữa phố quen
Em ngoảnh mặt cuối con đường kỉ niệm,
Anh nghe xa lạ đến ngỡ ngàng!

Có lẽ vì,
Mình lạc mất hồn nhau…

Men tình
Chưa một lần uống cạn…
Mà cơn say chếnh choáng nửa cuộc đời

Từ độ vấp ánh mắt em,
Anh chơi vơi giữa cuộc đời ảo mộng
Đắp nỗi nhớ lên giấc ngủ
Gối đầu về phía không em…

Sợi tơ nào se trong chiêm bao,
Để ta nửa vời hạnh phúc?

Rồi mùa dã quỳ năm ấy
Mang em đi…

Em ơi,
Dã quỳ bao mùa sinh diệt,
Vết thương lòng vẫn nguyên vẹn nỗi đau
Lần gặp này không vấp ánh mắt em
Anh lại vấp ký ức mình cuối con đường kỷ niệm

Biết không còn gì,
Sao vẫn vấp
Tình ơi…

 

TIẾNG ĐÊM
* Bài viết nhân buổi giao lưu với sinh viên Đại học Cửu Long – Vĩnh Long đêm 21.6.2017

Gối đầu lên tuổi trẻ
Trong trẻo,
Ngọt tiếng đêm…

Mượt mềm,
Cánh nhung hạnh phúc
Hóa không gian mơ thực
Ta lạc vào mê trận của những loài hoa nồng nàn

Có thể chúng ta là những cánh hoa
Là bạn bè với hương thơm
Là những mầm xanh dọc đường gió bụi…

Hạnh ngộ đôi bờ xúc cảm
Thân thương khát vọng đóa hoa đời
Nơi tiếng đêm thầm thì hy vọng
Bắt nhịp cầu qua

Ta bước tới hoàng hôn
Mở cánh cửa chạng vạng
Nghe bờ vai buồn gánh gió qua sông

Những loài hoa tỏa ra tiếng nói
Màn đêm phủ nhòa
Nhưng tiếng nói là ánh sáng
Từ le lói mặt trời
Bắt nhịp thi ca…

Một ngày khác
Tiếng đêm bừng lên rực rỡ
Ánh bình minh bên kia sông gánh gió
Chúng ta, những cánh nhung chờ đợi
Sự quang phổ của ngày…

 

NỖI NHỚ TINH KHÔI

 

Sân trường râm ran ve gọi
Mắt phượng rưng rưng…

Nhớ mùa “hoa học trò”

Tôi về thăm trường cũ
Vẫn nắng vàng
Vẫn màu trời xanh trong vắt
Vẫn nụ cười thầy cô tuổi cạn xế chiều

 

Lơ ngơ tôi tìm
“Hoa học trò” vẫn nở trên những khuôn mặt vô tư rạng rỡ
Quỵên vào bao cánh trắng…
Tà áo dài bay bay!

 

Đâu rồi… đóa học trò của lòng tôi?
Thời gian không làm phai sắc thắm
Gío giông không làm tàn dập
Vẫn mãi nét tinh khôi một thời hoa mộng kiêu kỳ

 

Con ve bao cuộc khóc cười
Thời gian nhuộm trắng triệu mái đầu xanh
Mà nụ cười ai
Vẫn hồng tươi trên đồi mộng
Tôi tìm ngẩn ngơ…

(Theo Môi trường & Đô thị điện tử)