Đừng đau Ta nhé rạng ngời lên đi!

 (Phapluatmoitruong.vn) – Dạ Thy đến từ Hoài Nhơn Bình Định, là một trong những gương mặt nữ tham dự “Hội nghị Những người viết văn trẻ Thành phố Hồ Chí Minh” 2017. Đừng làm đau người thương là tác phẩm đầu tay của Dạ Thy, gồm 45 bài thơ được viết ra trong năm 2016, do Nxb Hội nhà văn ấn hành.

Dạ Thy muốn gửi gắm cho ta điều gì? Ấn tượng đầu tiên của tôi là Dạ Thy viết rất thật. Tôi đọc thấy nỗi nhớ quay quắt như chẳng còn chút ánh dương nào, chẳng còn chút sức lực nào khả dĩ có thể chống trả lại nỗi nhớ. Nó loang mãi ra bóp trái tim nghẹt thở. “Nhớ bỗng dậy trở mình/ Anh tan…trong vô hình/ Đâu rồi…khách viễn chinh/ Em gầy trong điêu linh” (Dựa dẫm) Nếu ngày mai tôi chết/ Biển có buồn hay không?/ Nếu ngày mai em chết/ Anh có buồn hay không?/ Nếu bây giờ em nhớ/ Anh đến gần em không?” (Nếu…!)Mùa sinh em cây cối chẳng non xanh/ Bầy sẻ nâu cũng buồn không chịu hót/ Hương cũng buồn chẳng trao hoa mật ngọt/ Sợ phai tàn gột rửa bởi mùa Ngâu(Viết cho anh và cho mùa thay lá).

Có một sự tương sinh giữa thơ và nỗi đau. Từ đâu đó trong tuyệt vọng, trong mệt mỏi rã rời của thân xác, những con chữ dưới hình hài thơ cất lên, mơn trớn, xoa dịu đi nỗi đau. Nhiều dòng thơ của Dạ Thy xuất hiện trong trạng thái như thể vô thức. Tác giả không nệ vào thứ người có nghề gọi là tứ, mà viết, chỉ để thoát ra khỏi sự giằng xé. “Giá như môi miệng hóa câm/ Đau thương nén lại nốt trầm lặng thinh/ Giá như ai đó vô hình/ Để ta mường tượng…ôm tình kề bên” (Giá như)Bao nhiêu đủ để gọi đầy/ Mất bao nhiêu phí học thầy Sở Khanh?” (Bao nhiêu đủ, để gọi đầy)Thời gian như nước qua cầu/ Giật mình ta thấy mái đầu…sương pha” (Tuổi thơ tức tưởi nghẹn ngào)Thỉnh cầu khổ hạnh qua mau/ Cúi xin một chút nhiệm màu hiển linh” (Sân si rớt…độp, từ bi điếng hồn). Có thể nói chính là thơ, chứ chẳng phải thần thánh nào, đã cứu rỗi nỗi đau.

Nhà thơ Dạ Thy

Nhưng không chỉ có nỗi Đau. Trong Đừng làm đau người thương còn một nửa già sâu hơn, đi qua nỗi đau và lắng lại, là Thương. Tác giả thương mình, thương mẹ cha, thương chút hơi ấm ngày xưa, thương chiếc lá lìa cành, và biểu đạt thành những dòng thơ, theo tôi là rất có hồn. “Con là đứa sành sỏi/ Qua mấy bận yêu rồi/ Vậy mà chưa nói nổi/ Yêu Mẹ – một lần thôi” (Mẹ cha là biển cả)Đắp chăn ấm chỗ anh nằm/ Cho hơi hướm cũ nhiều năm vẫn còn/ Em mong anh, đến mỏi mòn/ Ước một lần thấy anh còn đâu đây/ Anh đến đây, nắm bàn tay/ Cho em chút ấm của ngày xa xưa”(Cho nghèn nghẹn…đau). Bất chợt tôi nhớ đến “Cái rét đầu mùa anh rét xa em/ Đêm dài lạnh, chăn chia làm hai nửa/ Một đắp cho em ở vùng sóng bể/ Một đắp cho mình ở phía không em” (Rét đầu mùa nhớ người đi phía bể) của Chế Lan Viên vĩ đại. Nhưng cảm giác thì khác, với họ Chế là sự trống vắng tạm thời, còn ở Dạ Thy bé nhỏ là cảm giác xót xa bởi sự mất mát mãi mãi. Đau-thương càng dâng trào khi viễn cảnh hài nhi trong bụng mẹ cất tiếng “để con thấy được mặt trời/ cho con cơ hội gọi lời Mẹ Cha”, người đàn bà không thể cầm lòng “Tự dưng lệ chảy hai hàng/ Chảy tràn xuống ngực, chảy lan bụng mình/ Vuốt ve nhè nhẹ sinh linh/ Nuốt vào cơ cực, nuôi hình hài con” (Nuốt vào cơ cực, nuôi hình hài con). Khởi từ nỗi Đau và kết lại trong tình Thương, xót xa, nhưng tuyệt nhiên không một chút oán trách, không cay nghiệt, thơ Dạ Thy khiến người đọc phải suy nghĩ.

Có lúc, dư vị Đau -Thương được biểu đạt rất lạ. “Thời gian hãy chết lâm sàng/ Cho tôi nín thở, ngưng tràn nhớ thương/ Làm sao gắn cái phụ tùng/ Để khi mắt mỏi nổ bùng con ngươi/ Rồi đem cất hết con người/ Để cho nhân thế khỏi cười, khỏi đau/ Kiếm xe ta chở địa cầu/ Tìm nơi thăm thẳm vực sâu ta vùi” (Thời gian hãy chết lâm sàng). Đau tới mức cất hết con người, chở địa cầu đi chôn thì quá hãi hùng. Thật may mắn, ở khoảnh khắc chết chóc sắp lên ngôi thì sự phục sinh kiêu hãnh cất tiếng, “để khi tỉnh giấc cuộc đời hồi sinh” (Thời gian hãy chết lâm sàng), “đừng đau Ta nhé rạng ngời lên đi!” (Vô đề).

Về việc dụng từ thì ở đôi khúc có vẻ như chưa ổn. “Mê khúc ru giấc vẳng…văng/ Giật mình tỉnh giấc em găng…gắng…cười” (Tự dưng uống cạn để sinh sôi buồn)Em nằm nước mắt rơi nghiêng/ hạt tuôn hạt đọng…nghe đau đáu buồn/ Thâm tâm ngỡ nghĩ rằng buông/ Tự dưng bản nhạc…nhắc cuồn cuộn đau/ Những ngày xưa cũ bên nhau/ Từ từ tái hiện nghe đau đáu…cười” (Tự dưng bản nhạc…nhắc cuồn cuộn đau). Thiên tài Hàn Mặc Tử là bậc thầy về lối dụng từ này, “Chị ấy năm nay còn gánh thóc/ Dọc bờ sông trắng nắng chang chang” (Mùa xuân chín). Tôi nêu ra vậy chứ chẳng có ý gì, bởi tôi tin với những gì Dạ Thy biểu đạt trong Đừng làm đau người thương, cánh cửa thơ đã mở rất rộng. Dạ Thy đã trình ra một giọng thơ riêng, tôi mạo muội gọi là Đau -Thương. Ở đó, cùng chất đời sôi sục, trong sâu thẳm le lói chút thiền và đậm nhân văn.

Thành phố Hồ Chí Minh 4/10/2017

                                                                                Cao Chiến

Cảm xúc khi đọc “Đừng làm đau người thương” của Dạ Thy, Tập thơ, NXB HNV 2016)

(Theo Môi trường & Đô thị điện tử)

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here